Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Xung Đột
- Chương 14
Trên triều đình, chúng ta vẫn ngang hàng chống đối.
Dưới hậu cung, lại quấn quýt bên nhau.
Một buổi sáng nọ, ta nhìn Bùi Ý Tuyên đang mặc y phục mà đột nhiên thấy mông lung.
Vết tích trong tay hắn về ta đã biến mất, vậy cớ sao mối qu/an h/ệ méo mó lệch lạc này vẫn chưa chấm dứt?
Ta đang nhìn hắn đờ đẫn, người bị nhìn chòng chọc quay đầu lại: "Bị mê hoặc rồi à?"
Chưa kịp đáp lời, ánh mắt hắn đã hạ xuống, lông mày lập tức nhíu lại: "Sao lại để chân trần xuống giường? Trời thu nhiễm hàn khí lại còn ho suốt không ngừng."
Mấy hôm nay cổ họng ta quả thật không khỏe, đêm ho đến mất ngủ, kéo cả hắn thức theo.
Bên đầu giường lò th/uốc âm ỉ, hắn nheo mắt chống tay dậy, vừa ngáp dài vừa đút từng thìa th/uốc vào miệng ta.
Cuối cùng hắn nhét cho ta miếng mứt ngọt, vị đắng trong miệng vơi đi, định nói gì đó nhưng ngoảnh lại đã thấy đôi mắt hắn khép lại. Cùng vầng thâm quầng dưới mắt.
Hắn vòng tay ôm ta vào lòng, miệng lẩm bẩm bài ca ta chưa từng nghe.
Buổi sáng cuối thu yên tĩnh như mặt hồ phẳng lặng.
Hắn vẫn lầm bầm: "Lớn rồi mà chẳng biết giữ gìn thân thể."
Ta chợt nhớ đêm qua trong màn the hắn cũng nói vậy, chỉ vì ta không chịu chiều hắn ba lần liền, hắn gi/ận dỗi bảo ta đã già, chẳng được việc.
"Phải, ta già rồi, đâu so được hoàng đệ cường tráng. Kinh không nổi đấu đ/á rồi, từ nay hoàng đệ đừng lui tới phủ Tam hoàng tử làm gì."
Hắn cầm giày tất của ta, quỳ xuống trước mặt, bàn tay nắm lòng bàn chân ta ấm áp. Ngẩng lên nở nụ cười nịnh nọt: "Lời gi/ận dỗi mà huynh cũng để bụng, đúng là đồ nhỏ mọn."
Ta bực mình vì sự tráo trở của hắn, khẽ hừ lạnh.
Hắn cúi đầu, tóc mai rơi trên mu bàn chân gây ngứa ngáy.
Ta vừa định rút chân lại thì thấy hắn cúi người hôn lên mu bàn chân.
Một mảnh da thịt nhỏ như bốc ch/áy theo cử chỉ ấy, hơi nóng bừng bừng bốc lên má.
Ta quay mặt quát: "Làm gì thế? Không thấy dơ à?"
Tưởng hắn sẽ cười trừ cho qua, nào ngờ hắn nghiêm túc đáp: "Hoàng huynh từng yêu ai chưa?"
"Sao cơ?"
"Khi yêu một người, mỗi tấc da thịt của họ đều là bảo vật."
"Ta chỉ tiếc thế gian này sao ít đường thân mật đến thế."
"Không thể ôm trọn vào xươ/ng tủy, hòa tan vào huyết nhục."
Giọng hắn bình thản đan vào nhịp tim ta đ/ập nhanh.
Trán chạm trán: "Với huynh, ta chính là như vậy."
Chương 15
Chương 28
Chương 6
Chương 11
Chương 10
Chương 12
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook