Độ Hảo Cảm Của Kẻ Thù Cứ Tăng?

Độ Hảo Cảm Của Kẻ Thù Cứ Tăng?

Chương 2

23/01/2025 16:37

Cố Nguyên quả thực rất ưu tú, từ cấp hai, cấp ba đến đại học, luôn là sự tồn tại tỏa sáng rực rỡ.

Hiện giờ đang là năm hai đại học, cậu ta không chỉ ổn định vị trí đứng đầu toàn trường, mà còn giành được vô số giải thưởng bên ngoài.

Ngoại hình đẹp, học giỏi, nếu bỏ qua cái miệng độ c địa kia thì tính cách cũng coi như ổn.

Nhưng tôi vẫn cứ ghé t cậu ta, ghé t vẻ ngoài hào nhoáng và cao cao tại thượng ấy.

Sáng nay đến lớp, tôi lại vừa kịp lúc chuông reo thì vào lớp.

Không hiểu sao hôm nay lớp học gần như chật kín.

Tôi đảo mắt nhìn quanh, vậy mà chỉ thấy một chỗ trống bên cạnh Cố Nguyên.

Cố Nguyên ngồi dựa tường trong góc, trên ghế bên cạnh là balo của cậu ta.

Cậu ta đang cúi đầu viết gì đó, ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu xuống, tạo nên khung cảnh yên tĩnh và tươi đẹp.

Không nằm ngoài dự đoán, tôi lại nhìn thấy bảng thuộc tính của cậu ta, chỉ số cảm xúc lúc này là 50, đúng là cao hơn nhiều so với hôm cậu ta cõng tôi đến phòng y tế.

Tôi bĩu môi, xem ra cậu ta cũng rất ghé t tôi.

Thấy thầy giáo đã đứng trên bục giảng, tôi đành phải bước đến gần hỏi cậu ta.

"Bạn học, chỗ này có ai ngồi không?"

Cố Nguyên nghe vậy cũng chẳng buồn ngẩng lên, nói: "Có."

... Đừng tưởng tôi không biết cậu không thích tiếp xúc với người khác, thường dùng cách này để giữ khoảng cách nhé.

"Không có ai đúng không."

Tôi tiến lên ôm lấy balo của cậu ta, đặt mô ng ngồi xuống.

Trong lúc cậu ta quay đầu nhìn tôi, tôi còn tranh thủ nhét balo vào ngăn bàn của cậu ta.

Vẻ mặt Cố Nguyên thoáng lộ ra vẻ kh ó chịu.

Thế nhưng chỉ số cảm xúc của cậu ta hình như vẫn tăng lên, mãi đến 65 mới chịu dừng lại.

Tôi nhíu mày, có chút không chắc chắn hỏi cậu ta: "Cố Nguyên, có phải ti n h th ần của cậu không ổn định lắm không?"

Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt kỳ quá i.

"N/ão còn chưa khỏi thì về nghỉ ngơi đi."

Quả nhiên bảng thuộc tính này không được nhạy lắm, thật khó mà tưởng tượng được cậu ta lại nói ra những lời như vậy trong lúc tâm trạng tốt.

"Xem như nể tình cậu đã cứ u tớ hôm đó nên tớ không so đo với cậu."

Tuy người này ăn nói khó nghe, nhưng hôm đó đúng là nhờ có cậu ta.

Lúc này giáo sư đã bắt đầu giảng bài, tôi hạ thấp giọng.

"Trưa nay tớ mời cậu ăn cơm, đi không?"

"Không đi."

Cố Nguyên tiếp tục ghi chép, dứt khoát từ chối.

Tôi nhịn rồi lại nhịn, mới đe` thấp giọng nói: "Cố cẩu, cậu đúng là giả vờ thanh cao."

Bị é p phải gầ m g ừ với âm lượng nhỏ khiến tôi càng thêm ấm ứ c.

"Biết là đã hiểu lầm ba ba hôm đó rồi chứ?"

Cố Nguyên vẫn chăm chú đọc sách, thản nhiên bổ sung thêm một câu: "Lâm Trì, thái độ cảm ơn người khác của cậu vẫn nga ng ngư ợc như hồi nhỏ."

Có vài câu muốn nói cứ chực chờ bật ra khỏi miệng, nhưng tôi vẫn nhịn xuống.

Sau đó tôi cảm thấy vô cùng cạn lời, tôi đảo mắt, bắt đầu nghiêm túc nghe giảng.

Mười phút sau.

"Anh Cố, đi ăn cơm không?"

"Ăn cơm thì khỏi."

Vẻ mặt Cố Nguyên rõ ràng giãn ra, không cần nhìn bảng thuộc tính cũng biết tâm trạng cậu ta đang khá tốt.

"M/ua bữa sáng cho tớ một tháng đi."

"Nếu cậu thật sự muốn cảm ơn tớ."

Cậu ta lại bổ sung thêm.

Tôi không thích n/ợ ân tình của người khác, nhất là của Cố Nguyên.

Tôi ng hiế n răng: "Nhiều nhất là hai tuần!"

"Thành giao."

Bề ngoài Cố Nguyên vẫn bình tĩnh như nước, nhưng thực tế chỉ số cảm xúc lại tăng thêm 9 điểm.

Tên nhóc này đúng là biết gi ả vờ.

Thế là một tuần sau đó, ngày nào tôi cũng mang bữa sáng cho cậu ta.

Tôi vốn là người khó ngủ dậy sớm, tuần này lại ngày nào cũng ăn sáng đầy đủ, nhìn sắc mặt cũng tốt hơn hẳn.

Chỉ là vì đến muộn không còn chỗ ngồi nên bị ép phải ngồi cùng bàn với Cố Nguyên một tuần.

Rồi tôi để ý thấy một điều, mỗi ngày sau khi tan học, chỉ số cảm xúc của Cố Nguyên sẽ tăng lên từ 10-20 điểm.

Tôi tự thấy hổ thẹn không bằng, đúng là học bá có khác, ngay cả việc nghe giảng cũng khiến cậu ta vui vẻ đến thế.

Chiều hôm đó tan học, tôi phát hiện ra mình để quên điện thoại ở lớp.

Buổi sáng có tiết học cuối cùng, các bạn học đều vội vã chạy đến canteen.

Lúc tôi quay lại, lớp học đã trống trơn, nhưng không ngờ Cố Nguyên vẫn còn ở đó.

Bên cạnh cậu ta còn có một nữ sinh, cô ấy mặc chiếc váy voan trắng tinh khôi xinh đẹp, hình như tên là Tần Vân.

Lúc này, cô ấy đang đứng cạnh chỗ ngồi của tôi, nghiêng đầu nói gì đó với Cố Nguyên.

Cố Nguyên dịu dàng đáp lại cô ấy vài câu.

Lẽ ra tôi không nên làm phiền cảnh tượng này, nhưng chuyện điện thoại quan trọng hơn.

"Phiền cậu, cho tớ qua một chút được không?"

"Trước đó chỗ này là chỗ ngồi của tớ... Xin lỗi nhé."

Cố Nguyên nghe vậy, bàn tay đang viết bỗng dừng lại, lúc nhìn về phía tôi, lông mày cậu ta hơi nhíu lại.

Gương mặt Tần Vân hơi ửng đỏ, có chút ngại ngùng xin lỗi tôi.

"Không phải."

Tôi đành phải nhanh chóng cúi xuống nhặt điện thoại và ra hiệu với cô ấy.

"Tớ đi trước nhé, không làm phiền hai người nữa."

Mèo Cá Mặp - 猫鲨

"Chờ đã."

Giọng Cố Nguyên lập tức vang lên.

Nhưng tôi chân dài tay dài, đã đi được mấy mét rồi.

"Không chờ không chờ, thời gian không chờ người!"

Tôi không muốn nghe thêm gì nữa, ba bước gộp thành hai, nhanh chóng rời khỏi lớp học.

Tối hôm đó, Cố Nguyên nhắn tin cho tôi.

Cố cẩu: Lâm Trì, tuần sau không cần m/ua bữa sáng cho tớ nữa.

Tôi chợt nhớ ra, hình như thành tích của Tần Vân cũng đứng top đầu khoa.

Muốn đuổi tôi đi rồi chứ gì.

Trì đại gia: Là tuần sau không cần m/ua nữa hay là sau này cũng không cần m/ua nữa vậy? [Vỗ tay khen hay]

Cố cẩu: Nghĩ hay lắm, sau này phải bù lại cho tớ.

Bên kia hiển thị đang nhập tin nhắn, tôi đảo mắt.

Trì đại gia: Quá hạn không chờ!

Cố cẩu: [Nụ cười ch*t chóc]

Danh sách chương

4 chương
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0
23/01/2025 16:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi xưởng áo mưa lâu đời ở Nghi Lan ngừng hoạt động, cô cùng cựu cán bộ công đoàn đã truy tìm mười hai cuốn sổ kiểm định chống thấm bị đánh tráo.

Chương 12

1 phút

Trước khi trạm vận chuyển Đào Viên giải thể, cô cùng gã tài xế ca đêm đã truy tìm mười hai tờ phiếu điểm danh tai nạn lao động bị sửa đổi.

Chương 12

4 phút

Trước ngày đóng cửa tiệm cơ khí của lão nông ở Chương Hóa, ông cùng người học trò cũ truy tìm mười hai phiếu bảo hành bị đánh tráo.

Chương 11

6 phút

Trước khi gánh hát rối cổ Vân Lâm giải tán, ông cùng sư đệ bất hòa đi truy tìm một con rối cứu hỏa bị đổi tên.

Chương 13

8 phút

Trước khi xưởng gỗ cổ Chiayi chuyển mình, cô cùng dì truy tìm mười hai thanh xà gỗ bách bị đánh tráo nhãn hiệu tại trường học

Chương 12

11 phút

Dự đám cưới con gái, tôi dùng mắt âm dương nhìn thấy hồn phách nó

Chương 9

14 phút

Bạn trai quyền vương cầu hôn tôi bằng lon nước ngọt, tôi thu hồi dị năng khiến anh ta hối hận không kịp

Chương 7

15 phút

Chiếc ghế massage không cánh mà bay

Chương 7

17 phút
Bình luận
Báo chương xấu