Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi thầm cầu nguyện hai người họ mau đi bồi dưỡng tình cảm đi, tha cho tên phản diện này với!
Kết quả, Tạ Cảnh Hành né tránh bàn tay của Đường Niên, lạnh nhạt đáp: "Cảm ơn đã quan tâm, nhưng hiện tại tôi là gia sư của tiểu Tống. Chúng tôi phải đi lên lớp đây, mời cậu tránh đường cho."
Đường Niên ngơ ngác nhìn hai chúng tôi với vẻ không thể tin nổi rồi hậm hực bỏ đi. Nhìn bóng lưng cô đơn của thụ chính, tôi cũng nghệch mặt ra. Nam chính ơi là nam chính, sao cậu lại chẳng diễn theo kịch bản thế này?
Tạ Cảnh Hành bước vào cửa hàng tiện lợi, để tôi đứng ngoài bồn chồn chờ đợi. Trong đầu tôi không ngừng nhảy số, tự hỏi anh ta định làm gì, chẳng lẽ muốn m/ua th/uốc chuột về đầu đ/ộc tôi sao?
Chỉ đến khi thấy anh ta cầm chai th/uốc sát trùng và bông y tế bước ra, tôi mới thở phào. Nhưng khi anh ta dùng bàn tay lớn bóp nhẹ cằm tôi, đưa que bông đến sát mặt, tim tôi lại treo ngược lên tận cổ.
Tôi nhắm tịt mắt, rối rít: "Tôi xin lỗi! Tôi không nên b/ắt n/ạt cậu, đừng đ/âm m/ù đôi mắt đẹp trai này của tôi mà!"
Một cú gõ nhẹ giáng xuống trán. Tôi hé mắt, va vào đôi đồng tử màu hổ phách đầy bất lực của Tạ Cảnh Hành: "Cái đầu này của cậu ngày ngày nghĩ gì thế hả?"
Anh ta xoay mặt tôi sang một bên, cảm giác mát lạnh xen lẫn chút xót nhẹ truyền đến. Hóa ra anh ta đang sát trùng vết thương cho tôi thật.
Chắc là bệ/nh nghề nghiệp của sinh viên y khoa ưu tú rồi. Nhớ đến cú đ/ấm của Đường Niên, tôi lo lắng hỏi: "Mặt tôi hoàn mỹ thế này, liệu có để lại s/ẹo không?"
Tạ Cảnh Hành cao hơn tôi nửa cái đầu, nhìn tôi rất tập trung, động tác bôi th/uốc cực kỳ nhẹ nhàng: "Không đâu, đừng để dính nước là được."
Nghe vậy tôi mới yên tâm. Để báo đáp, tôi quyết định giúp tình yêu của nam chính và thụ chính thêm bền ch/ặt bằng cách nhắc đến Đường Niên: "Người lúc nãy là Đường Niên đúng không? Vừa đẹp vừa thiện lương, đ/á/nh người cũng hăng hái thật..."
Bất ngờ, lực tay giữ cằm tôi mạnh hơn hẳn, giọng Tạ Cảnh Hành lạnh ngắt: "Sao, cậu hứng thú với cậu ta à?"
Mùi giấm chua loét đây rồi! Tôi thừa thắng xông lên: "Thực sự muốn làm quen đấy, cậu đẩy thông tin liên lạc của cậu ta cho tôi được không..."
Lời chưa dứt, Tạ Cảnh Hành đã áp sát, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi đầy áp lực: "Tiểu thiếu gia... khuyên cậu đừng có động tâm lung tung."
Bản tính chiếm hữu của nam chính khi bộc phát còn đ/áng s/ợ hơn cả phản diện như tôi. Tôi hơi rén nhưng vẫn hất tay anh ta ra, quay mặt đi chỗ khác. Anh ta khựng lại, giọng dịu đi đôi chút: "Được rồi, tập trung học đi. Tối mai đúng tám giờ bắt đầu lên lớp."
Tôi quay ngoắt đầu lại: Cậu chơi thật đấy à? Đang định nổi đóa thì Tạ Cảnh Hành bất ngờ ôm nhẹ tôi một cái.
Cái ôm thoáng qua như lông hồng làm tôi đứng hình, đến khi hoàn h/ồn thì anh ta đã đi xa. Kiểm tra túi áo, tôi thấy có thêm một viên kẹo bạc hà đúng loại tôi thích nhất hồi nhỏ.
Chương 6
Chương 20
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook