Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Ting Ting Tang Tang
- DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN
- Chương 384: Xem Tướng Phân Cát Hung
30/07/2026 10:48
Tim tôi khẽ thắt lại, điều đó cũng chứng minh suy đoán của tôi là đúng.
Thảo nào người đàn ông này lại xuất hiện ở đây, quả nhiên hắn không phải người sống.
Người đàn ông chậm rãi quay người lại, vẻ mặt vẫn vô cùng bình thản.
Nhưng chính điều đó mới khiến lòng tôi càng thêm hoảng lo/ạn, rốt cuộc bọn họ là loại người gì?
Người đàn ông này không giống hoạt thi, cũng chẳng giống hung sát.
Không thể chạm vào, ngay cả gậy khóc tang cũng không thể trấn áp được.
Trong lòng tôi chợt hoảng hốt, không biết hắn định đưa tôi đến nơi nào.
Con đường đất ngoằn ngoèo lầy lội quanh co hai ba vòng rồi bỗng nhiên trở nên thông thoáng.
Một dãy nhà ngói cũ kỹ màu vàng xám như những món đồ cổ hiện ra trước mắt, bên cạnh là những cây cổ thụ cao vút mọc thẳng tắp.
Chỉ riêng những cây cổ thụ ấy thì chưa đủ khiến tôi kinh hãi.
Điều khiến tôi rùng mình chính là trên mỗi cành cây đều treo lủng lẳng một đứa trẻ với gương mặt trắng bệch.
Khuôn mặt bọn trẻ trắng nhợt, trên má lại có một nốt ruồi đỏ nhỏ như hạt đậu.
Trông giống như những trái cây mọc trên thân cây già.
Đứa nào đứa nấy đều đầy tử khí, nhìn qua cũng biết đã ch*t từ lâu.
Cho dù đây chỉ là huyễn cảnh, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng ấy, lòng tôi vẫn đ/au như c/ắt.
Trong tim bỗng dâng lên một cơn quặn thắt khó tả.
Nhiều đứa trẻ cứ như vậy bị treo lơ lửng trên cây, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nghẹt thở.
Huống chi còn nhìn thấy dáng vẻ thê thảm lúc ch*t của chúng.
Trong đầu tôi lập tức nảy ra một suy đoán vô cùng đ/áng s/ợ.
Có lẽ trên thế gian này thật sự từng tồn tại một nơi đã hại ch*t nhiều đứa trẻ đến vậy.
Cùng với oán khí được tạo thành từ th* th/ể của cả ngàn người.
E rằng tất cả đều có liên quan đến đám người tạo ra huyễn cảnh này!
Nếu chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy thì tuyệt đối không thể tạo ra một huyễn cảnh chân thật và khủng khiếp đến như vậy!
Càng nghĩ càng thấy rợn người, toàn thân tôi nổi đầy da gà.
Người đàn ông đưa tôi tới đây rồi lại ngồi xếp bằng dưới khu rừng già, giống hệt lúc trước, không nói một lời.
Tôi khó chịu hỏi: “Rốt cuộc các người muốn tôi làm gì?”
Người đàn ông vẫn coi như không nghe thấy.
Hắn chỉ dẫn đường chứ không nói chuyện, đó chính là thái độ của hắn.
Tôi cũng chẳng buồn phí lời nữa mà bắt đầu quan sát tỉ mỉ nơi này.
Quần áo của những đứa trẻ đã ch*t đều vô cùng rá/ch rưới, chỉ như vài mảnh vải vụn, thậm chí còn chẳng đủ che thân.
Dường như trước khi ch*t chúng vẫn còn nở nụ cười, nhưng toàn thân đã lấm lem bùn đất.
Khung cảnh ấy vô cùng q/uỷ dị, khiến người nhìn tê dại cả da đầu.
Đã ch*t rồi, tại sao vẫn còn cười?
Nếu những đứa trẻ này thật sự bị thế lực ấy hại ch*t thì bọn chúng đúng là lũ á/c nhân hại nước hại dân.
Điều khiến tôi khó hiểu là xã hội bây giờ vẫn rất yên bình.
Ngay cả ở thành phố Tân Xuyên cũng chưa từng nghe nói có chuyện nhiều người ch*t, chứ đừng nói đến nhiều trẻ em như vậy.
Rốt cuộc chúng đã hại ch*t nhiều đứa trẻ như thế bằng cách nào mà vẫn có thể ung dung thoát khỏi sự trừng ph/ạt?
Trong lòng tôi đầy nghi hoặc, còn việc bọn chúng muốn khảo nghiệm tôi điều gì thì tôi vẫn chưa nhìn ra.
Từ xưa đến nay, cả Âm trạch lẫn Dương trạch đều ghi chép không ít tà thuật liên quan đến việc s/át h/ại trẻ nhỏ.
Đa phần đều là những th/ủ đo/ạn do những thầy Âm trạch hay Dương trạch học nghệ chưa tới nơi tới chốn nghĩ ra.
Người thật sự có bản lĩnh thì ai cũng giữ gìn thanh danh.
Làm loại chuyện hại mạng người như vậy sẽ tổn âm đức, sẽ bị trời ph/ạt!
Tôi suy nghĩ hồi lâu, th/ủ đo/ạn đ/ộc á/c thì có rất nhiều, nhưng chưa từng nghe nói đến việc treo trẻ con lên cây.
Người ch*t vốn phải được nhập thổ vi an.
Treo trên cây cổ thụ như thế, lẽ nào là để trấn sát?
Không đúng, trong số những đứa trẻ này có không ít đứa vẫn mỉm cười, phần lớn đều bình yên, không hề mang oán khí.
Những đứa trẻ như vậy sao có thể là Q/uỷ Anh Hung Sát được.
Huống hồ nếu là trấn áp hung sát thì đó lại là phạm trù của Âm trạch.
Mà lần khảo nghiệm này rõ ràng là đang thử bản lĩnh Dương trạch của tôi.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, e rằng có liên quan đến thuật xem tướng.
Lục Hào gieo quẻ có thể loại trừ.
Bát tự mệnh lý thì tôi hoàn toàn không biết.
Cách dùng ở bãi đ/á lúc nãy cũng không thể áp dụng ở đây.
Trẻ con chưa phân rõ âm dương nên tự nhiên cũng không thể lập quẻ.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ còn một lời giải thích.
Tôi quan sát kỹ hơn, phát hiện trong số những đứa trẻ có đứa gương mặt hiền hòa, cũng có không ít đứa cau ch/ặt mày, thần sắc rất bất thường.
Có lẽ trên những cây cổ thụ này vừa treo trẻ em bình thường, vừa treo Q/uỷ Anh Hung Sát.
Cửa ải này chính là muốn tôi dùng bản lĩnh xem tướng để phân biệt đứa nào có vấn đề, đứa nào không sao.
Những đứa trẻ bình thường thì phải c/ứu xuống khỏi cây, còn hung sát thì phải để nguyên trên đó.
Để chắc chắn, tuyệt đối phải dựa theo những điều ghi trong sách Tướng.
Không thể chỉ dựa vào trực giác của bản thân.
Tôi ngẩng đầu nhìn những đứa trẻ trên cây, bắt đầu phân tích từng đứa một.
Muốn phân định thiện á/c tuyệt đối thì không dễ.
Nhưng nếu chỉ xem chúng có bị hung sát nhập hay không thì lại không quá khó.
Mặt những đứa trẻ đều trắng bệch, nốt ruồi đỏ trên mặt rất rõ.
Chỉ cần xem nốt ruồi là có thể đoán cát hung.
Tự nhiên cũng sẽ tìm ra được hung sát trong số đó.
Tôi chăm chú quan sát vùng chân mày.
Thế nhưng nếu dựa theo cách xem nốt ruồi trong thuật xem tướng.
Thì toàn bộ những đứa trẻ này lại đều là tướng đại cát.
Không đúng!
Dù có dùng gót chân để nghĩ cũng biết điều này tuyệt đối không thể xảy ra.
Tôi hiểu rồi.
Những nốt ruồi đỏ ấy không phải do bẩm sinh mà có, mà là do có kẻ cố ý bôi lên.
Ngay khi ngộ ra điều đó, tôi cũng hiểu thêm một sự thật đ/áng s/ợ.
Có lẽ...
Những hung sát này cũng đều do con người cố ý tạo ra...
Bọn trẻ bị chia thành hai loại, một loại bị ép biến thành hung sát, một loại bị ép đến ch*t.
Mỗi đứa đều có một cách ch*t khác nhau...
Trong lòng tôi lập tức dâng lên cơn phẫn nộ ngút trời.
Đám người này chắc chắn là một lũ á/c tặc.
Hung tàn vô cùng, đ/ộc á/c đến cực điểm.
Cho dù chúng không cấu kết với hung sát.
Thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ đưa chúng ra trước pháp luật.
Tuyệt đối không thể để đám người này tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Chỉ nhìn tướng mạo thôi, đứa trẻ gần tôi nhất có đường nét trên mặt rối lo/ạn như tơ gai.
Đó là tướng đại hung, tôi lập tức bỏ qua.
Tôi nhìn sang đứa trẻ kế tiếp.
Tuy khuôn mặt nó cũng trắng bệch, nhưng tôi thấy Thiên Đình cao rộng, Địa Các vuông vức.
Đó rõ ràng là tướng cát tường, tuyệt đối không phải hung sát.
Tướng do tâm sinh, tâm do mệnh định, mệnh do người tạo.
Câu nói ấy quả nhiên không hề sai.
Tôi bước đến dưới gốc cây.
Đã là một đứa trẻ bình thường chứ không phải hung sát, thì đương nhiên phải c/ứu nó xuống, không thể để nó tiếp tục chịu khổ trên cây.
Tôi leo lên cây.
Cây không cao lắm, bám vào cành lớn, tôi nhanh chóng trèo lên chạc cây.
Đứa trẻ đang bị treo lơ lửng trên đó.
Tôi đưa tay ôm lấy hai chân nó rồi vòng tay qua eo.
Nhẹ nhàng ôm nó vào lòng.
Cõng đứa trẻ trên lưng, tôi khẽ nhảy xuống khỏi cây.
Đặt chân xuống đất.
Thân thể đứa trẻ đã lạnh ngắt.
Tôi đặt nó xuống mặt đất.
Trong lòng không ngừng nguyền rủa lũ người kia.
Thật quá nhẫn tâm.
Những đứa trẻ này nhìn qua cũng chỉ khoảng bảy, tám tuổi.
Đứa nào cũng mặt mày lấm lem, rõ ràng đều là con nhà nghèo.
Vậy mà những kẻ tinh thông Kham Dư và Dương trạch lại có thể đ/ộc á/c đến mức ấy.
Ngay cả những đứa trẻ nhỏ cũng không tha.
Gọi bọn chúng là s/úc si/nh cũng không hề quá đáng.
Tôi cố nén cơn phẫn nộ trong lòng, không nói thành lời.
Ánh mắt tiếp tục quét qua những đứa trẻ còn treo trên cây.
Lần lượt bế hết những đứa có tướng mạo hiền lành xuống.
Đặt chúng nằm cạnh người đàn ông.
Tôi nói: “Người tôi đã đưa xuống đủ rồi, rốt cuộc các người muốn làm gì?”
Người đàn ông đột nhiên nhếch miệng cười.
Rồi bất ngờ đứng dậy, bước thẳng về phía mấy đứa trẻ ấy.
Tim tôi lập tức thắt lại!
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook