Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc Tạ Lương Trần trở về nhà, đ/ập vào mắt anh là phòng khách trống hơ trống hoắc chẳng một bóng người, anh đặt túi bánh nếp mề xông vừa m/ua cho tôi xuống bàn.
Bước vào phòng ngủ thì phát hiện toàn bộ quần áo của tôi đã không cánh mà bay.
Không những thế, nhà vệ sinh, phòng sách, phòng khách, tất tần tật đồ đạc của tôi đều biến sạch.
Ngay cả chiếc gối ôm hình thú vẫn hay nằm trên chiếc sofa dài cũng bốc hơi luôn.
Tạ Lương Trần hốt hoảng thật rồi, nhắn tin không thèm rep, gọi điện chẳng chịu bắt máy.
Anh hoảng hốt chạy lên lầu tìm tôi ngay lập tức.
Cánh cửa vừa mở ra đã nhìn thấy gương mặt vẫn còn ngái ngủ của tôi:
"Có chuyện gì thế?"
Lúc này anh mới hoàn h/ồn bình tĩnh lại:
"Không có gì, sao em lại dọn đồ về đây rồi? Ban nãy anh tìm hoài không thấy em, cứ tưởng em lại trốn mất tiêu rồi chứ."
"Em vẫn thấy ở nhà mình quen chân quen cõi hơn..."
Tạ Lương Trần trầm ngâm suy nghĩ một lúc:
"Nói cũng phải."
Nói xong anh quay người bỏ đi luôn.
Bỏ lại tôi đứng ngẩn ngơ ngác ngơ ngay trước cửa nhà.
Gì thế này? Đi về luôn thế á? Tôi cứ tưởng anh sẽ níu kéo tôi lại cơ chứ.
Tôi vừa định khép cửa lại thì thấy Tạ Lương Trần đã quay trở lại tự khi nào.
Bởi vì chạy bộ nên hơi thở hơi dốc, anh đưa cho tôi một túi bánh nếp mề xông đầy ụ.
"Đây là phần bánh nếp mề anh bảo tối qua đấy. Mỗi vị anh đều m/ua một ít."
Tôi đón lấy túi bánh nặng trịch cả tay.
Mẹ ơi, thế này thì ăn đến bao giờ mới hết đây giời.
Bởi vì tôi đã dọn về nhà, nên Tạ Lương Trần cũng dọn ngược trở lại luôn.
Lấy cớ đường hoàng là không có tôi bên cạnh thì không tài nào ngủ nổi.
Nhưng mà có anh ở cạnh thì tôi mới là kẻ khó lòng mà chợp mắt được đây này!
Dạo này Tạ Lương Trần càng ngày càng hay có kiểu đi sớm về muộn.
Lúc gọi điện thoại còn lén lút giấu giếm tôi, làm ra vẻ thần bí hết sức.
E là chỉ trong một hai ngày tới là anh sẽ ngửa bài với tôi thật rồi đây.
Tôi thầm lặng đếm ngược từng ngày còn được ở bên Tạ Lương Trần trong long.
Không được!
Một khung cảnh lúng túng thế này tôi tuyệt đối không cho phép nó xảy ra.
Cuối cùng thì ngày này cũng đến, Tạ Lương Trần vừa ngủ dậy từ sáng sớm đã cao hứng ra mặt.
Lúc đá/nh răng còn cất giọng nghêu ngao hát hò, bài hát gì mà "Hôm nay em gả cho anh" cơ chứ.
Nghe xong mà tôi tức đi/ên lên được.
Tên khốn kiếp nhà anh, ngửa bài với tôi xong là định tỏ tình ngay lập tức với Thẩm An Lạc chứ gì!
Trước khi Tạ Lương Trần bước chân ra khỏi cửa, anh còn dặn tới dặn lui tối nay đi ăn nhớ ăn diện cho thật lộng lẫy vào.
Tôi bực bội không chịu nổi nên vội vàng đuổi khéo anh đi cho khuất mắt.
Còn lâu tôi mới đi nhé!!
Muốn chia tay thì nhắn tin qua điện thoại một tiếng là xong chuyện chứ gì.
Lại còn bày đặt hẹn hò ra ngoài nữa chứ! Tạ Lương Trần, anh thâm hiểm vừa thôi chứ.
Anh vừa mới khuất dạng, tôi liền gom hết sạch đồ đạc của anh ném thẳng sang nhà bên đó.
Tiếp đến xách vali chạy thẳng ra sân bay.
Trong tiểu thuyết toàn viết thế này mà, vả mặt á/c đ/ộc nữ phụ thật lực thì tình cảm nam nữ chính sẽ càng thêm thắm thiết mặn nồng.
Đùa chứ, tôi đi/ên rồ thế nào mà lại ở lại hòng làm hòn đ/á Iót đường chứ?
Tôi có thể thản điều buông tay, nhưng đừng có mong lôi tôi ra làm chất xúc tác vun vén cho tình cảm của hai người.
Tôi đã book chiếc vé máy bay thẳng tiến đến Tanzania, hai tuần sau mọi chuyện ắt sẽ ván đã đóng thuyền.
Đến lúc đó bản thân cũng sẽ đỡ phải chịu cảnh bẽ bàng x/ấu hổ.
Trước khi cọc vé lên máy bay, tôi liếc nhìn dòng trạng thái cuối cùng trên WeChat của Tạ Lương Trần:
"Tạm biệt, chúc anh hạnh phúc."
Rồi tiện tay thực hiện trọn gói một combo chặn và xóa bạn bè luôn.
Bảo không buồn thì chính là dối lòng, tôi cắn răng gượng gạo bước lên chuyến bay.
Nói điêu đấy, máy bay vừa cất cánh, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi lã chã như chuỗi hạt đ/ứt đôi.
Hu hu hu, tạm biệt nhé Tạ Lương Trần.
Vĩnh biệt luôn cái vòng eo cún con, cơ bụng, cơ ngựk cùng cơ nhị đầu săn chắc của anh.
Cũng may là còn đeo kính râm, bằng không thì ai nấy đều thấy tôi khóc lóc thảm hại thế nào rồi.
Tạ Lương Trần, cảm ơn anh vì quãng thời gian qua đã luôn đồng hành cùng em nhé.
Chương 3
Chương 25
Chương 3
Chương 3
Chương 12
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook