Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuộc sống bắt đầu đi vào quỹ đạo mới.
Vì việc nấu nướng hằng ngày không tốn bao nhiêu thời gian. Nên những lúc rảnh rỗi. Tôi chẳng biết mình nên làm gì.
Dẫu thành phố có phồn hoa đến đâu. Nơi này lại chẳng có lấy một vòng tròn xã hội thuộc về tôi.
Khi tôi lại một lần nữa ngồi bên cửa sổ ngẩn ngơ, nghĩ về quá khứ, nghĩ xem có phải mình thực sự là sao chổi nên mới khiến cuộc đời trở nên rối ren như vậy không.
Xà Ngọc tìm đến tôi, khẽ hắng giọng: "Xét thấy cơm cậu nấu rất ngon, tôi định tăng lương cho cậu."
Tôi đang định xua tay từ chối.
Xà Ngọc liền chuyển giọng, vẻ mặt khó xử nói: "Nhưng một trong những điều kiện cần để tăng lương là phải có bằng đại học."
Tôi há miệng. Cuối cùng chỉ có thể khẽ "ừ" một tiếng.
Không được học đại học vẫn luôn là nỗi tiếc nuối của tôi.
Nào ngờ Xà Ngọc đột nhiên đề nghị: "Cậu có muốn đi học lại không? Thi đỗ đại học thì lương tháng có thể tăng lên ba mươi nghìn."
Nghe thấy lời đề nghị bất ngờ. Tôi hơi mở to mắt.
"Tôi sao? Tôi có thể không?"
Giọng điệu của Xà Ngọc khẽ nâng lên, không chút do dự: "Đương nhiên, chỉ cần cậu muốn."
Nhân lúc tiếng ve kêu giữa hạ vẫn còn. Xà Ngọc đăng ký cho tôi một lớp học bổ túc ở trung tâm.
Cho dù tôi cần phải học lại những kiến thức đã mờ nhạt từ lâu, nhưng tôi dường như đã tìm thấy mục tiêu mới của cuộc đời mình.
Tôi bắt đầu dậy sớm thức khuya.
Năm giờ sáng đã thức dậy nấu cơm, phần của Xà Ngọc thì để trong lò vi sóng giữ ấm, sau đó tôi ôm những môn cần học thuộc lòng ra vườn khẽ khàng đọc bài.
Đợi đến giờ trung tâm sắp mở cửa. Tôi liền xách cặp sách đi học.
Ngoài buổi trưa và buổi tối phải về biệt thự nấu cơm, những lúc khác tôi đều vùi mình trong lớp bổ túc.
Thấm thoát đã hai tháng.
Dòng bình luận thi nhau cảm thán.
[Nếu tôi có nghị lực học tập như bé cưng, chắc giờ này đã đang ngồi trong lớp học của các trường đại học hàng đầu rồi.]
[Khoan đã, có phải tôi hoa mắt không? Thứ màu đen bên cạnh cửa sổ kia là cái gì vậy?]
Khi đang học. Tôi cơ bản không bị dòng bình luận thu hút sự chú ý.
Nhưng chính cái liếc nhìn vô tình này. Tôi vô thức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngờ lại chạm mặt với một con rắn nhỏ màu đen.
…… Xà Ngọc? Sao anh ấy lại ở ngoài cửa sổ?
[Bé cưng đang học đến quên cả trời đất nên chẳng hề hay biết, con rắn nhỏ si tình này đã trốn trên cành cây bên ngoài lén nhìn suốt hai tháng trời rồi.]
[Chẳng phải vì rắn nhỏ sợ làm phiền bé cưng học tập, nhưng lại không nhịn được muốn nhìn, nên đành phải dùng hạ sách này thôi.]
Tôi mím môi. Rõ ràng ban ngày thường xuyên gặp nhau, tại sao tối đến lại phải chuyển sang hình thái rắn rồi lén lút chạy đến ngoài cửa sổ của tôi?
Tuy không hiểu rõ lý do. Nhưng tôi vẫn đứng dậy mở cửa sổ.
Con rắn nhỏ ngẩn người, sau đó thè lưỡi bò lên cánh tay tôi, rồi lại chui vào trong áo giống như trước kia.
Cảm giác quen thuộc di chuyển trên cơ thể.
Không hiểu sao… Tôi bỗng nhớ đến chuyện mà dòng bình luận từng tiết lộ.
Có lẽ, Xà Ngọc cũng rất cô đơn nhỉ? Nên mới làm bạn qua thư với người như tôi, mới chạy đến tìm tôi như lúc này…
Chương 10
Chương 15
Chương 8
Chương 15
Chương 16
Chương 18
Chương 12
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook