Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Những chuyện sau đó ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát của tôi.
Bố mẹ tôi vừa chê bai Tra Thẩm Lăng ăn mặc luộm thuộm như người rừng, vừa lẩm bẩm đủ thứ rồi hì hục sửa sang cho anh ấy.
Khi Tra Thẩm Lăng đứng trước mặt chúng tôi trong bộ dạng chỉn chu như người bình thường, hai cụ già nhìn nhau, giao tiếp bằng ánh mắt.
Hóa ra là thế, anh ấy đẹp trai quá mức. Chả trách lại lọt vào mắt xanh của con gái mình.
Còn Tra Thẩm Lăng thì toàn thân toát lên vẻ uể oải như người sắp ch*t, nhìn tôi với ánh mắt vô h/ồn.
Đại Hoàng co rúm đuôi đi ngang chân anh, bị anh ấy túm ngay cổ sau nhấc bổng lên.
"Có chuyện gì thì cứ xông vào tôi, đừng động vào con chó của tôi." Tôi nuốt nước bọt, gượng gạo mở miệng.
Là chủ nhân của nó, giờ phút quan trọng không thể bất nghĩa. Nhưng đúng là chúng tôi không có lý lẽ.
Đại Hoàng rủ mắt ủ rũ, không dám nhúc nhích, liếc cũng chẳng dám liếc.
Bố mẹ không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết xót xa cho Đại Hoàng.
"Hai đứa cãi nhau à?"
"Không phải bố nói, người lớn đầu gối tay ấp rồi, có chuyện gì không tự giải quyết được à?"
"Cứ trút gi/ận lên con chó, hai đứa còn mặt mũi nào làm chủ nhân của nó chứ?"
Đại Hoàng được bố tôi ôm vào lòng vỗ về, còn được chia một chiếc đùi gà.
Tra Thẩm Lăng liếc nhìn tôi, trong mắt đầy uất ức và phẫn nộ bị kìm nén.
Tôi cũng tức lắm, cái đùi gà đó đáng lẽ là của tôi. Đây là gà thả đồng chính hiệu núi rừng, ngon đến mức có vàng cũng không đổi được.
"Anh ra ngoài này nói chuyện!" Tôi kéo tay anh ra ngoài.
Mẹ tôi còn phụ họa: "Đúng rồi đúng rồi, có chuyện gì tự giải quyết với nhau, đừng trút gi/ận lên Đại Hoàng."
Đối diện với ánh mắt ấm ức khóc không thành tiếng của Đại Hoàng, lần đầu tiên tôi dùng từ "xảo quyệt" để miêu tả một con chó. Rốt cuộc là chuyện gì, lẽ nào nó không tự biết sao?
Trong sân, tôi và Tra Thẩm Lăng nhìn nhau đờ đẫn, bầu không khí ngượng ngùng không biết mở lời thế nào: "Nói đi, sao anh cứ bám theo tôi mãi thế?"
Nghe vậy, anh ấy càng tỏ ra ấm ức hơn: "Là tôi muốn bám theo cô à? Rõ ràng là cô chọc tôi trước, là cô đ/âm kim vào tôi...."
Tôi vội nhảy lên bịt miệng anh ấy: "Nhỏ thôi, chuyện này mà nói ra nghe hay ho lắm à?"
"Vậy tôi xin lỗi, anh có thể tránh xa tôi không?"
Anh ấy lắc đầu: "Không được."
Anh dừng một lát nói thêm: "Trừ khi tôi có thể hoàn toàn biến thành người."
"Vậy làm thế nào anh mới hoàn toàn thành người được?"
Anh ấy nhìn chằm chằm vào cổ tôi nuốt nước bọt: "Hút cạn m/áu của cô là được."
Tôi h/oảng s/ợ lùi lại: "Ít nhất tôi đã c/ứu mạng anh, còn ch/ôn anh xuống đất nữa."
"Nên giờ tôi mới hút từ từ vậy đó, mỗi ngày một ngụm, lâu dần chắc là được, sẽ thành người thôi."
Người phải buồn là tôi, nhưng sao nhìn anh ấy còn ủ rũ hơn cả tôi nữa.
"Sao cứ phải là m/áu của tôi?"
"Vì m/áu của cô khiến tôi hóa hình, đáng lẽ tôi yên ổn ở chỗ này, tự dưng cô chạy tới dùng kim đ/âm tôi. Còn làm m/áu dính vào người tôi, lạ thật, m/áu cô lại còn ngon đến thế."
Nỗi nghi hoặc của hai chúng tôi đều sâu như nhau. Đều bất lực cả.
"Cô thật sự không nhớ gì sao?" Anh ấy lại đưa ra câu hỏi thấu tim gan.
Lần này, tôi do dự: "Tôi nên nhớ gì chứ? Hay nói chúng ta đã từng quen biết?"
Anh liếc tôi đầy chán gh/ét: "Không quen, không thể nào quen."
"Vậy sao anh cứ hỏi tôi câu đó mãi thế?"
"Tôi chỉ muốn x/á/c nhận tình trạng của mình có phải là cá biệt không." Anh ấy nghiến răng nghiến lợi nói. Cũng không biết anh ấy oán h/ận điều gì.
Có lẽ sống lâu quá, đầu óc thực sự có chút không bình thường. Thế giới của lão yêu tinh cũng đâu có hiểu.
Anh ấy hút xong m/áu liền định trở về đất nằm, lần này cũng không cần tôi ch/ôn giúp, thế là tốt.
Tôi không thích làm phiền người khác. Người khác cũng đừng làm phiền tôi. Cây thánh tinh cũng không được.
Tôi cũng về nhà với bố mẹ.
Nhưng nói thật, hôm nay họ rất kỳ lạ. Họ quên mất tôi không ăn rau mùi, quên mất tôi thích Đại Hoàng nhưng không bao giờ cho nó ngủ qua đêm trong phòng. Còn quên mất… tôi bị dị ứng sữa.
Khắp nơi đều toát lên vẻ q/uỷ dị. Họ dường như không có việc gì khác, suốt ngày quẩn quanh bên tôi. Tôi đi tắm, họ cũng đợi ở cửa phòng tắm.
Tôi tận hưởng sự quan tâm này, nhưng trong lòng lại tràn ngập bất an và h/oảng s/ợ. Còn nữa, làm sao một con gà có thể có bốn cái đùi?
Đại Hoàng ăn một cái. Mẹ lại còn gắp thêm ba cái từ nồi cho tôi ăn.
Điều này thật rùng rợn.
Đến nửa đêm, cuối cùng cũng đợi được lúc họ ngủ say. Tôi rón rén đi đến núi sau, muốn hỏi Tra Thẩm Lăng. Linh cảm mách bảo tôi, có lẽ anh ấy biết nhiều thông tin hơn.
Chương 11
Chương 19
Chương 16
Chương 6
Chương 13
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook