Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi tan rã trong không vui với Lâm Triệt, ngài ấy không bao giờ gọi tôi qua hầu hạ nữa.
Tôi cũng đắc chí thảnh thơi, cả ngày lười biếng nằm ườn trong thần điện.
[Tít! Phát hiện cốt truyện chính của "Hoa hải đường nở chốn Thần giới" đã được mở.]
Cho đến khi nghe thấy tiếng thông báo hệ thống đã lâu không gặp này, tôi mới bâng quơ hỏi.
[Cốt truyện chính sao? Kể chi tiết nghe thử xem.]
Hệ thống dạt dào cảm xúc đọc to.
[Đại A Tu La Vương trăm năm trước gặp được nhân vật thụ chính của bộ truyện này là Lâm Triệt thì nhất kiến chung tình, thề phải thu ngài ấy vào trong túi, đ/è lên giường, làm chuyện phu thê lăn lộn mây mưa!]
[Thế là trăm năm sau, hắn đá/nh một mạch vào Chúng Thần Điện, trực tiếp đối mặt với Hoa thần Lâm Triệt, chuẩn bị cư/ớp ngài ấy đi!]
Đọc xong phần tóm tắt, hệ thống lại "Ủa" lớn một tiếng.
[Ký chủ, khác với cốt truyện người qua đường của ngài, trong tuyến truyện chính, nhân vật thụ có tuyến tình cảm với người khác đó nha.]
Giọng nói máy móc của hệ thống vang vọng trong không gian.
[…Tuyến tình cảm.]
[…Tình cảm.]
[…Tình.]
Một lúc sau, hệ thống r/un r/ẩy hỏi.
[Ký chủ, sao ngài lại m/ua gạch củ đậu trong cửa hàng thế?]
[Đừng cản tôi, tôi phải qua đó đ/ập ch*t cái tên vua chúa ất ơ gì đó.]
Tôi xắn tay áo, vung vẩy tay, hì hục bắt đầu vẽ pháp trận truyền tống.
Nét bút cuối cùng vừa dứt, nương theo một tia sáng trắng, tôi hạ cánh thẳng xuống đầu vài vị đồng liêu.
Bỏ ngoài tai tiếng kêu đ/au của đồng liêu, tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn m/a khí đen kịt đang cuồn cuộn trên không trung thần điện.
Hưng sư động chúng hơn xa những gì tôi tưởng tượng.
"Hiện tại tình hình sao rồi?"
Tôi túm lấy cổ áo một vị đồng liêu mà lắc lấy lắc để.
"Vị kia của M/a giới đá/nh lên Chúng Thần Điện rồi, nghe nói á, còn là nhắm vào Hoa thần đại nhân mà đến nữa cơ!"
Đồng liêu bị tôi lắc cho nghiêng ngả vẹo vọ, nhưng vẫn không quên tiếp tục hóng hớt.
"A Tu La thèm khát Hoa thần đại nhân bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng định cường thủ hào đoạt rồi sao?"
"Kích động quá!"
Mắt tôi tối sầm lại, nếu không phải bây giờ đang không đúng lúc, tôi h/ận không thể đ/á cho đám người thích hóng hớt này vài phát.
Lật ngửa lòng bàn tay, tôi khá lóng ngóng triệu hồi viên gạch vừa bỏ giá cao m/ua từ cửa hàng hệ thống.
[Gạch củ đậu: Thuộc về một người qua đường hề hước vô duyên với cốt truyện chính, chuyên dùng để đ/âm lén.]
[Chỉ số tấn công cao.]
[Kèm theo hiệu ứng gây choáng.]
Tôi cầm chắc vũ khí, xông thẳng vào Chúng Thần Điện đang bị A Tu La bao vây.
Cứ thấy tên tiểu A Tu La nào là giơ tay đ/ập, dựa vào tư thế liều mạng không cần sống, vậy mà cũng xông ra được một con đường m/áu.
Chương 5:
Sau khi vào trong, tôi thấy chính giữa Chúng Thần Điện chừa ra một khoảng trống.
Người khoanh tay đứng một bên nghiễm nhiên là Lâm Triệt, bên kia là một kẻ mặc áo choàng đen âm khí phập phồng, xem ra chính là tên A Tu La Vương đó.
Tôi nhìn quanh bốn phía, sao chỉ có mỗi A Tu La, các vị thần minh khác đâu hết rồi?
Không phải ngày thường lương thiện dũng cảm quan tâm lẫn nhau lắm sao? Tới thời khắc mấu chốt thì chẳng trông cậy được ai!
Cục diện trận chiến nghiêng hẳn về một bên khiến lòng tôi nóng như lửa đ/ốt.
Hiện giờ chỉ có chuồn là thượng sách thôi!
Dứt khoát... tôi nhìn chằm chằm vào gáy của kẻ mặc áo đen đang quay nửa người về phía mình, cắn răng vẽ một pháp trận cận chiến, dịch chuyển tức thời ra sau lưng hắn.
Giơ cao viên gạch trong tay, đ/ập mạnh xuống một cú thật tà/n nh/ẫn!
Trúng phóc rồi!
Tôi không nhịn được bèn nhoẻn một nụ cười thật thà với A Tu La Vương đang vừa kinh hãi vừa thịnh nộ quay phắt đầu lại.
Pháp trận đã vẽ sẵn từ trước lóe sáng, truyền tống tôi đến cạnh Lâm Triệt.
Tôi nắm lấy cổ tay Lâm Triệt kéo ra ngoài: "Đi theo tôi!"
... Lâm Triệt không hề nhúc nhích.
Tôi ngẩng đầu nhìn ngài ấy, chỉ thấy sắc mặt người này kỳ lạ vô cùng.
"Em đặc biệt đến c/ứu ta sao? Tại sao?"
Cái đồ thần tiên kiểu mẫu quái q/uỷ gì vậy, được c/ứu mà còn phải hỏi lý do nữa!
Tôi cáu bẳn hét lên: "Thấy việc nghĩa hăng hái làm!"
Trái ngược với trạng thái cuống quýt của tôi, Lâm Triệt lại cười vô cùng điềm nhiên.
"Tiểu Mân, thấy việc nghĩa hăng hái làm là phải được nhận phần thưởng đấy..."
Ngài ấy giữ ch/ặt vai tôi, ánh mắt đưa tình.
"Không bằng thưởng cho em lấy thân báo..."
Đúng lúc này, A Tu La Vương cuối cùng cũng phản ứng lại, m/a khí bùng n/ổ kinh thiên động địa xung quanh hắn.
"Ngài nói gì cơ?"
Tôi hét lớn trong những luồng sóng âm chói tai.
Lâm Triệt vươn tay ấn đầu tôi vào lòng, giọng điệu lạnh lẽo chưa từng thấy: "Không có gì."
Ngay sau đó, qua khe hở, tôi thấy một tay khác của ngài ấy giơ lên cao.
Hàng vạn sợi dây leo như những mũi gai bạc mọc đ/âm lên từ mặt đất, xuyên thấu qua vô số tiểu A Tu La ghim thẳng lên cao.
Thần điện phút chốc biến thành địa ngục.
Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra: Lâm Triệt, sức chiến đấu của người này cũng y hệt như sự bền bỉ của ngài ấy vậy…
đ/áng s/ợ vô cùng!
Vùi trong bờ ng/ực ngập tràn cảm giác an toàn của Lâm Triệt, tôi chỉ thấy hành động vác gạch xông tới của mình mới ng/u ngốc làm sao.
Vất vả lắm mới đợi được đám m/a khí bị dây leo siết ch*t không còn một mảnh, tôi lập tức lùi lại một bước cách xa Lâm Triệt.
"Nếu đại nhân đã không sao, vậy tôi xin phép đi trước."
Nhưng Lâm Triệt không buông tay, ngài ấy dễ dàng tóm lấy cổ tôi, ép tôi ngẩng đầu lên nhìn ngài.
Mỹ nhân mỉm cười rạng rỡ giữa khói đạn mịt m/ù, thế nhưng lời thốt ra lại lạnh như băng.
"Đừng hoảng, Phỉ Mân đại nhân, ta thấy chúng ta vẫn còn n/ợ cũ chưa tính sổ đâu."
Chương 32
Chương 11
Chương 16
Chương 27
Chương 14
Chương 18
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook