Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Câu Trả Lời Muộn Màng
- Chương 42.
Xe của Diệp Tùng Thanh từ từ tiến lại gần, chị Quyên nở nụ cười rạng rỡ: "Với tư cách là người đi trước, chị thấy Tùng Thanh thực sự rất tuyệt, lại vô cùng xứng đôi với em.”
"Thế nhưng so với chuyện đó, chị càng hy vọng em có thể dành chút thời gian ngẫm lại xem bản thân mình rốt cuộc muốn điều gì, chứ không phải là luôn đong đếm xem mình nên lấy điều gì.”
"Đôi khi thói quen này của em, lại chính là đang tự vạch ra giới hạn cho bản thân mình. Còn trẻ mà, nên có thêm chút tinh thần mạo hiểm chứ."
Tôi ngẩn người.
Chương 19:
Chị ấy nói không sai, những lựa chọn của tôi luôn dự báo lợi ích một cách chuẩn x/á/c, vững bước leo lên từng bậc một, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến một con đường m/ù mịt chưa rõ tương lai.
Tận cùng của con đường có thể là chín tầng mây, cũng có thể là vực thẳm sâu hoắm, vì e sợ vực thẳm, nên tôi đã từ bỏ luôn cả chín tầng mây.
Còn cái đà phát triển ổn định của tôi, chỉ cần nhìn thoáng qua là đã thấy ngay trần nhà.
Cho đến khi ngồi vào ghế phụ xe của Diệp Tùng Thanh, tôi vẫn mải miết suy nghĩ về vấn đề này.
Thời điểm này trời đã bắt đầu trở lạnh, nhưng Kinh Thị thì lúc nào cũng nhộn nhịp huyên náo.
Ngoài cửa sổ xe cộ qua lại như mắc cửi, những ánh đèn đủ màu sắc đan xen lướt qua khuôn mặt, tôi chìm nghỉm giữa dòng người đang mải mê chạy theo danh lợi, đây chính là sự phồn hoa mà tôi vẫn luôn theo đuổi.
Nhưng đến bây giờ tôi mới nhận ra, thực chất tôi rất chán gh/ét bầu không khí này.
Dừng trước một ngã tư đèn đỏ kéo dài hơn hai phút đồng hồ, Diệp Tùng Thanh hỏi tôi đang nghĩ gì.
Tôi khẽ mỉm cười.
"Em đang nghĩ, đàn anh à, anh thực sự rất hoàn hảo."
"Hoàn hảo?"
"Vâng."
Ngập ngừng đôi chút, tôi bổ sung thêm: "Gia cảnh anh sung túc, lại rất có chí tiến thủ, đầy tiềm năng, nhân phẩm cũng tốt, tính cách hai ta cũng vô cùng hòa hợp.”
"Bố mẹ anh hiền hòa cởi mở, tình cảm của anh cũng rất đỗi chân thành, mặc dù em đã từ chối, nhưng anh vẫn luôn không ngừng tạo cơ hội cho chính mình.”
"Đối với em mà nói, anh thực sự rất hoàn hảo.”
"Nói một câu không biết x/ấu hổ, dạo trước sau khi nói chuyện rõ ràng với Hạ Thắng xong, em gần như đã đinh ninh rằng, em sẽ kết hôn với anh."
Diệp Tùng Thanh không hề vui mừng trước những lời khen ngợi của tôi, trái lại, anh im lặng rất lâu.
"Anh sở dĩ không bỏ cuộc, là bởi vì anh biết, giữa anh và Hạ Thắng, em chắc chắn sẽ chọn anh.”
"Thậm chí dựa vào sự thấu hiểu về em, anh cũng từng ôm lối suy nghĩ đầy đê hèn rằng, người chồng sau này của em chắc chắn sẽ là anh."
Đèn đỏ đếm ngược mười giây cuối.
"Nhưng Tích Niên à, anh chưa từng thấy em mất kh/ống ch/ế vì một ai đến thế."
Ngày tra điểm thi đại học, ngày ở quán ăn tồi tàn đó, và cả ngày hôm nay.
Trong những gì Diệp Tùng Thanh nhìn thấy, ba lần thất thố duy nhất của tôi, tất cả đều là vì cùng một người.
"Tích Niên, anh không hề hoàn hảo, ở chỗ em, anh đã thiếu mất một thứ quan trọng nhất."
Sự trân trọng dành cho anh ấy, là vì tình bạn tri kỷ, là vì người hiểu mình, nhưng duy nhất lại không phải vì tình yêu.
——Tình cảm của tôi, mang quyền phủ quyết tuyệt đối.
Chương 57.
7
7
Chương 11
Chương 110: Nghiền xương
7 - END
Chương 10
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook