Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Nụ Hôn Của Bướm Rơi Xuống
- Chương 20
Chuỗi ngày sau đó, tôi bù đầu bứt tóc bận rộn đến mức chân chẳng được chạm đất.
Có nhà nào mở tiệm mà từ lúc chọn địa điểm đến lúc c/ắt băng khánh thành chỉ vỏn vẹn trong vòng ba ngày, mới sáng bảnh mắt đã đ/ập cửa ầm ầm xách cổ tôi lôi đi c/ắt băng đâu chứ.
Dụ Tế Thần vừa mới nấu cho tôi bát mì trong bếp xong mà, bát mì của tôiiiii...
Vẫn chưa kịp ăn lấy một miếng nào.
Vần vò bận rộn mãi đến tận xế chiều mới dư được tí hơi để mà thở dốc.
Vừa thở xong là phóng ngay về nhà, Dụ Tế Thần lại bày sẵn cả một mâm cơm ngon lành cành đào.
Thôi thì, tôi đành rộng lượng tha thứ cho sự việc bát mì bị bỏ lỡ vào buổi sáng vậy.
Tôi mượn gió bẻ măng chộp lấy tay anh ấy mà hôn chụt chụt mấy cái, lại còn sấn sổ rướn lên hôn chụt vào má anh ấy thêm mấy phát nữa.
"Anh Thần, anh là tuyệt nhất."
Giờ đây anh ấy đã hình thành được kháng thể miễn dịch với mấy cái trò tập kích bất thình lình này của tôi rồi.
Tôi nhận định đó chính là sự mềm lòng, là sự dung túng vô bờ bến.
Sớm muộn gì cũng có một ngày tình yêu sẽ đơm hoa kết trái.
Mùa xuân cũng gõ cửa rồi, trái tim phủ đầy băng tuyết của anh ấy thế nào rồi cũng sẽ tan chảy thành dòng nước xuân ấm áp mà thôi.
Tôi không tin là không c/ưa đổ được anh ấy.
Tôi đã xách mặt đi hỏi han không biết bao nhiêu người, rằng trông tôi có ưa nhìn hay không.
Và câu trả lời nhận được lúc nào cũng vô cùng chắc nịch.
"Đẹp trai."
Chỉ có duy nhất một mình Thành Quả là buông lại một câu.
"Cút."
Cậu ấy mà đã sủa tiếng chó "cút" như thế, thì chứng tỏ mười mươi là tôi đẹp trai bá ch/áy rồi.
Mặc dù, có khả năng, cũng có thể, là đại khái không chải chuốt điển trai bằng Tưởng Tố Chu.
Thành Quả bảo rằng.
"Thằng chả Tưởng Tố Chu nhìn phát là biết thuộc gu tinh anh tổng tài bá đạo, đến cái đường nét xươ/ng quai hàm cũng toát lên sức quyến rũ ch*t người của một thằng đàn ông trưởng thành."
"Thế tôi thì sao? Còn tôi thì sao?"
Cậu ấy quét ánh mắt đ/á/nh giá tôi một lượt từ trên xuống dưới, rồi bật cười hô hố.
"Giống một con chó con chưa dứt sữa."
"Giống một con thỏ trắng ngây ngô nhưng lại cứ luôn ảo tưởng mình là một con hồ ly tinh ranh."
"Giống một thằng sinh viên đại học vừa mới ra trường, ngốc nghếch ng/u ngơ, vứt cho hai củ rưỡi là dư sức m/ua đ/ứt cả quãng đời còn lại của cậu."
Tôi: "Cút đi cho khuất mắt tôiiiiiiiiii!!"
Đường đường là một con người tử tế, thế mà ông trời lại ban cho cậu ấy cái miệng chuyên phun ra mấy lời ch*t dở.
Sinh ra cái miệng thì chỉ việc im lặng ăn cơm không phải tốt hơn sao.
Chương 14:
Chương 9
7 - END
Chương 24.
9
Chương 9
Chương 16
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook