Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
Nếu anh ta vẫn cứng miệng.
Khăng khăng nói không biết.
Thì tôi sẽ quay đầu bỏ đi ngay.
Về nhà.
M/ua cho Hồ Tiên năm con gà quay.
Thêm một chai Mao Đài.
Coi như tôi chịu thiệt chút tiền.
Đợi con hồ ly ăn no uống say.
Bảo nó xử đẹp tên khốn này luôn.
Có lẽ...
Ánh mắt đầy sát khí của tôi quá đ/áng s/ợ.
Cuối cùng Vương Bồi Viễn cũng chịu nhượng bộ.
"Quê vợ tôi..."
"Thật ra cũng không xa."
"Nhưng giữa tôi và cô ấy..."
"Có chút hiểu lầm."
"Tôi sợ..."
"Nếu tôi đến đó."
"E rằng chưa sống nổi hai ngày."
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta.
"Đến giờ..."
"Anh vẫn không chịu nói."
"Rốt cuộc mình đã làm gì sao?"
Vương Bồi Viễn cúi đầu.
Không nói.
Ngược lại.
Nam thư ký đứng bên cạnh lại sốt ruột.
"Anh Viễn."
"Anh cứ nói đi."
"Biết đâu đại sư Tống giúp được."
"Em không muốn anh xảy ra chuyện."
"Nếu anh có mệnh hệ gì..."
"Em biết phải sống sao đây..."
Nói được nửa câu.
Một người đàn ông to x/ác.
Lại òa lên khóc nức nở.
Da đầu tôi tê rần.
Vương Bồi Viễn cũng chẳng để ý tôi còn ở đây.
Rất dịu dàng ôm người kia vào lòng.
"Ngoan."
"Đừng khóc."
"Anh nói."
"Anh nói còn không được sao?"
"Hôm đó..."
"Không phải tôi cùng thư ký đi Tam Á công tác sao."
"Nửa đêm."
"Vợ tôi bỗng gọi điện."
Theo lời Vương Bồi Viễn kể.
Hôm đó.
Anh ta và thư ký bận rộn cả ngày.
Hai người đàn ông.
Để tiết kiệm chi phí.
Chỉ thuê một phòng tổng thống.
Đến nửa đêm.
Điện thoại của anh ta reo lên.
Trong cơn ngái ngủ.
Anh ta bắt máy.
Đầu dây bên kia.
Lại vang lên tiếng khóc của vợ.
Lập tức khiến anh ta tỉnh hẳn.
"Chồng à..."
"Bao giờ anh về?"
"Em nhớ anh lắm."
"Trong nhà..."
Vương Bồi Viễn đang ngủ ngon.
Bị đá/nh thức giữa đêm.
Tưởng có chuyện gì lớn.
Ai ngờ chỉ là việc này.
Lửa gi/ận lập tức bốc lên.
"Em có thôi đi không?"
Vợ anh ta còn chưa nói hết câu.
Đã bị chặn họng.
"Anh làm việc cực khổ vì cái nhà này."
"Em không thể đừng vô lý hết lần này đến lần khác được sao?"
Nói xong.
Anh ta cúp máy.
Rồi ôm người bên cạnh.
Ngủ tiếp.
Đến tận sáng muộn hôm sau.
Mặt trời lên cao.
Anh ta mới tỉnh dậy.
Với tay lấy điện thoại.
Định xem vợ có nhắn thêm tin dài gì không.
Kết quả.
Chỉ nhận được một tấm ảnh.
Ngôi nhà bị lửa th/iêu đến tan hoang.
Con chó mà vợ nuôi suốt hai mươi năm.
Đã ch/áy thành than.
Kèm theo đó là một tin nhắn.
【Ly hôn đi.】
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 20
Chương 16
Chương 10
Chương 7
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook