Cẩm Lý Xung Hỷ

Cẩm Lý Xung Hỷ

Chương 23: Người gác cổng

06/08/2026 16:08

Quý Gia Tưởng là anh em tốt của Thần Thần, tôi đơn nhiên phải chăm sóc anh ta một chút rồi. Nếu không đã không cho anh ta một lời chúc phúc. Thời tôi vẫn nghĩ mình là yêu quái thì lời chúc chỉ có tác dụng kéo vận may giúp anh ta tránh kiếp nạn thôi. Nhưng bây giờ tôi biết bản thân không phải yêu quái, mà là thần đàng hoàng đấy. Đơn nhiên uy lực của lời chúc sẽ không phải bình thường nữa. Ít nhất cũng bảo vệ Quý Gia Tưởng được một mạng sau này.

Thần Thần đăng kí một khóa tập vật lí trị liệu rồi cùng tôi ra xe về. Anh vẫn ngồi xe lăn, tôi đẩy xe giúp ảnh, chân sáo của tôi đã thể hiện được tâm trạng vô cùng vui vẻ lúc này. Thần Thần có lẽ cũng cảm ứng được niềm vui đó của tôi

“Tiểu Ngư, em muốn đến nhà thờ tổ Hoắc gia trước hay về nhà Lý Ngưng trước?”

Thần Thần sau khi được tài xế dìu lên xe liền hỏi tôi. Nhớ lại những lời anh trai Ngọc Lân đã nói, tôi muốn đến xem vị thần đang độ cho Hoắc gia trước, xem xem liệu đó có phải là Thiết Huyết Thần Tôn trong truyền thuyết hay không

“Đơn nhiên là đi nhà tổ trước. Có xa không Thần Thần?”

Thần Thần lắc đầu rồi ra hiệu cho chú tài xế xuất phát, dọc đường anh kể tôi nghe về tổ tiên nhà họ Hoắc của anh. Hoắc gia là gia tộc lớn có gốc gác ở Bắc Lĩnh. Các đời trước đều làm tướng, nắm giữ binh quyền, mãi đến năm đời trở lại đây mới bước ra làm kinh doanh. Đúng như ông nội đã kể, 500 năm trước, Hoắc lão tổ có hai người con trai, một là Hoắc đại tướng quân đã tử trận nơi sa trường, một là Hoắc Ngạn, người con không có chí hướng nơi quan trường nên đã chọn con đường đi buôn.

Hoắc gia dần giàu lên từ đó. Hoắc đại tướng quân không có con cái đã tử trận, Hoắc Ngạn lập gia đình thì con cái cũng không đi theo con đường khoa cử nữa. Theo cha làm ăn rồi dần dần giàu có đến tận bây giờ. Nhưng lại vướng một lời nguyền, rằng con cháu đời sau Hoắc Ngạn chỉ có đơn truyền, còn ch*t sớm. Gia huấn của tổ tiên truyền lại, yêu cầu con cháu kế thừa phải kết hôn sớm, có con nối dõi để duy trì hương khói.

“Ể, lúc anh cưới hai người trước đó, thật sự không chạm qua họ sao?”

Thật ra tôi chỉ hỏi vui thế thôi, khí tức dương thịnh trên người anh ấy đã chứng minh rằng anh chưa gần nữ giới bao giờ. Ấy vậy tôi vẫn muốn trêu trọc anh chồng này của mình. Thần Thần vẫn nghiêm túc trả lời

“Không, tôi biết mình không thích họ. Nhưng vẫn thấy có lỗi, có lẽ vì gia tộc này nên họ mới kết thúc cuộc đời của mình sớm”

Tôi dụi đầu vào lòng ảnh an ủi. Nếu tôi không xuất hiện, có lẽ Hoắc Thần sẽ là người cuối cùng của gia tộc này nhỉ, trách nhiệm trên vai anh ấy quá lớn, mang theo lời nguyền rủa không cách nào đối mặt với tổ tiên Hoắc gia. Mà có lẽ người mang đến lời nguyền này chính là anh ấy.

Lái xe gần hai tiếng, cuối cùng chúng tôi cũng đến một thị trấn nhỏ cách núi Thiên Sơn không xa. Thị trấn này thật sự rất cổ kính, những ngôi nhà vẫn còn gìn giữ được hơi thở cổ xưa suốt mấy nghìn năm, vững chãi nằm san sát nhau tạo nên một con phố của lịch sử. Khi còn là một tiểu yêu nhỏ, tôi chưa từng rời quá xa sông Lưu Vũ, chưa từng đặt chân đến nơi này. Chỉ nghe được lũ yêu quái khác nói rằng hằng năm, vào ngày rằm tháng 7, những người giàu trong phố Thiên Lương sẽ phát từ thiện, đãi tiệc cực linh đình cho bà con trong phố. Chúng thỉnh thoảng sẽ giả dạng con người, đến đây ăn chực mà thôi.

“Đây là Thiên Lương sao?” Tôi hỏi

“Đúng vậy, tổ tiên Hoắc gia nhiều đời ở nơi này. Có lẽ nhờ phúc tổ tiên, nơi này không bị thời gian tàn phá quá nặng nề, vẫn trường tồn đến bây giờ. Hoắc gia cũng sẽ làm thiện mỗi năm, tu sửa nhà cửa cho dân làng, giữ gìn nơi này nguyên vẹn”

“Vì sao anh và ông nội không tiếp tục ở đây?”

Thần Thần suy tư một lúc rồi nói

“Không rõ nữa, hồi nhỏ tôi rất hay b/ệnh, thường gặp vận rủi, nhưng rời khỏi Thiên Lương liền tốt lên. Ông nội thấy thế mới dời nhà đến thành phố phát triển gia nghiệp, chỉ giao lại nhà thờ tổ cho người trong làng canh giữ. Mỗi năm cứ đến ngày rằm sẽ về đây tổ chức tiệc”

Đi thêm một lúc, cuối cùng chúng tôi cũng đến một trang viên nằm sâu trong phố Thiên Lương, cổng bên ngoài là một hàng rào bằng đ/á cẩm thạch xanh mướt, tạo nên một bức tường kéo dài bao bọc lấy rừng cây bên ngoài trang viên. Bên ngoài trang viên có một tượng đ/á siêu lớn, khắc tên của trang viên này “Hoắc Gia Tự”. Một con đường chính lớn từ cổng vào được lát nhựa rất hiện đại, hai bên là hai hàng cây ngô đồng cao vút, tán cây xanh mướt rợp mát con đường, không khí vô cùng trong lành và thư thái.

Tôi hạ kính xe, nhìn khung cảnh xinh đẹp và thơ mộng bên ngoài. Khu rừng bên ngoài trang viên kéo dài hẳn cà cây số, những cây gỗ to lớn đến mức chắc hẳn phải vòng tay ba người mới ôm suể. Tiếng chim kêu vang vọng khắp rừng cây, như ngân lên cùng những tia nắng lọt qua tán cây, tất cả tạo nên một bản hòa ca thiên nhiên hung vĩ. Hoắc gia thực sự rất giàu luôn đó.

“Trang viên này là của nhà chúng ta thật sao?”

“Ừm, bình thường người dân trong phố Thiên Lương sẽ thay nhau dọn dẹp bên ngoài trang viên, còn bên trong sẽ do chú Đại Vu phụ trách dọn dẹp và giữ ấm từ đường”

Thần Thần xoa đầu tôi giải thích.

“Chú Đại Vu, cũng là người nhà họ Hoắc sao?”

Lần này Thần Thần lắc đầu, anh nói

“Chú Đại Vu là con cả Vu gia, tên đầy đủ là Vu Nguyên Hậu, nhà họ Vu đã đi theo Hoắc gia mấy đời rồi. Gia đình họ rất trung thành và tận tâm, một số con cháu của họ được Hoắc gia tài trợ học hành, rồi du học, hiện còn làm trong tập đoàn Hoắc gia, riêng nhánh nhà chú Đại Vu thì phụ trách tổ trạch của Hoắc gia, ở phố Thiên Lương này. Lát nữa sẽ giới thiệu em làm quen”

Xe đi thêm mười lăm phút, cuối cùng cũng tới một cổng lớn cao ba trượng, dát vàng toàn bộ, hai bên cổng là tượng kì lân bằng ngọc vô cùng lớn. Nhìn vô cùng có uy lực. Lúc cổng lớn mở, xe tiến vào, tôi mơ hồ còn thấy hai con kì lân bên ngoài cuối đầu nữa đấy. Tôi dụi mắt mấy lần, nhìn kĩ lại, chỉ là hai tượng ngọc bình thường mà thôi. Nhưng linh khí quanh chúng đúng là không xem nhẹ được.

Bước xuống xe, tôi đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên trong bộ quần áo tôn trung sơn hơi cũ, ông ta dẫn theo hơn hai mươi người phía sau đi đến, nhìn thấy Thần Thần liền cuối đầu đồng thanh chào

“Mừng thiếu gia trở về”

Hai mươi mốt người như một, tiếng chào này làm tôi gi/ật cả mình, tôi nắm tay xe lăn, đẩy Thần Thần tiến đến. Anh nhìn người đàn ông trung niên đang dẫn đầu, mỉm cười đáp

“Chú Đại Vu, không cần lễ lớn như thế, cháu ghé thăm bàn thờ nhà tổ thôi ạ”

Nói rồi anh nắm lấy tôi, kéo tôi đến giới thiệu

“Đây là Ngọc Ngư, bạn đời của cháu. Hôm nay dẫn em ấy đến thắp nhang cho tổ tiên. Đây là chú Đại Vu lúc nãy tôi đã nói với em đấy”

Tôi nhìn người đàn ông trung niên, gương mặt cương trực vuông vắt, những nếp nhăn hai bên mắt không hề làm ông ấy già đi, nhìn càng thêm uy nghiêm một cách kì lạ. Hơn hết là khí độ của ông ta, linh h/ồn màu đỏ ánh vàng, như thể là thần linh khai đ/ao diệt q/uỷ m/a mà thị uy với tôi. Tôi đứng thẳng lưng, nhìn ông ấy chào hỏi

“Chào chú Đại Vu, chú gọi cháu Tiểu Ngư là được”

Nói rồi tôi âm thầm nhã linh khí của mình, ánh sáng vàng kim bao bọc lấy bản thân và Thần Thần. Nhìn ông ấy thị uy ngược lại. Người đàn ông này rõ ràng là đang soi xét tôi trước đấy, tôi chỉ trả lại ông ta thôi. Rất nhanh ông ấy đã thu hồi ánh mắt, gương mặt ngay lặp tức dịu xuống chào hỏi tôi

“Chào thiếu phu nhân, là tôi thất lễ rồi. Thức ăn và đồ dùng đã chuẩn bị đầy đủ. Thiếu gia và thiếu phu nhân có thể dùng liền được ạ”

Đổi sắc mặt nhanh thật đấy. Người đàn ông này không hề bình thường một chút nào. Thần Thần lại vui vẻ nắm tay tôi bóp bóp, anh nói

“Chú Đại Vu chưa từng gọi ai trước đây bên cạnh tôi như vậy, chú ấy công nhận thân phận của em đấy”

Tôi xì một tiếng, tôi đẩy Thần Thần vào trong. Ngôi nhà này thật sự quá cổ kính, nhìn mái ngói lưu ly phía trên, tường gỗ vân sam bao quanh, mỗi một cây cột như dát tiền lên. Toàn bộ nội thất đều là gỗ quý. Tôi cảm thán, 100 tỷ m/ua ngọc Ngư Âm của tôi quả thật như hạt muối mà thôi. Hoắc gia giàu thật sự đấy.

Chú Đại Vu quả thật rất tận tâm, mỗi ngóc ngách trong ngôi nhà này đều vô cùng sạch sẽ, thơm tho, không khí cũng trong lành, vô cùng có cảm giác thư giãn, hòa mình vào thiên nhiên. Nhìn hòn non bộ siêu lớn giữa sân nhỏ bên trong ngôi nhà, tôi có chút muốn hóa hình bơi lội một phen. Ấy vậy mà chú Đại Vu như đọc được suy nghĩ của tôi, liền nói

“Nước trong hòn non bộ được dẫn từ một nhánh của sông Lưu Vũ, Tiểu Ngư muốn bơi thì chú chuẩn bị quần áo cho”

Tôi bất ngờ, liền quay lại đầu hỏi

“Chú thật ra là ai vậy? Chú là người thường thật sao?”

Chú Đại Vu mỉm cười, nhẹ giọng đáp

“Ta chỉ là người gác cổng của nơi này mà thôi”

Nói rồi liền muốn quay vào trong nhà lấy quần áo cho tôi. Tuy nhiên chỉ vài bước, chú ấy quay đầu lại, nhìn tôi mỉm cười hàm hậu nói

“Ngài ấy quả thật đã chờ cháu rất lâu rồi đấy”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu