NƯƠNG NƯƠNG CÓ MỘT ĐỨA “NHI TỬ” LÀ PHẢN DIỆN

Bởi vậy mẫu thân hắn không được sủng ái, địa vị của hắn trong cung cũng thấp kém, chắc hẳn đã hình thành tính cách tự ti, trầm mặc. Nay lại bị Hoàng hậu cưỡng ép giao cho ta, chắc chắn trong lòng sẽ có vài phần sợ hãi chăng?

Nguyên Cảnh Túc: "..."

Bỗng nhiên, hắn rũ mắt, gần như thì thầm: "Người sẽ hối h/ận vì đã nuôi ta."

Lời này tuy nhỏ, nhưng vì ta đứng gần nên nghe rất rõ. Hắn dùng tôn xưng "Người" với ta kìa, chứng tỏ là thật tâm kính trọng ta nha! Hài t.ử này thật hiểu chuyện!

Lòng ta mềm nhũn, vỗ nhẹ lên lưng hắn an ủi, gần như không cần suy nghĩ mà thốt lên: "Đừng nói xằng, ta thương con còn không kịp nữa là!"

"..."

Thần sắc Nguyên Cảnh Túc biến hóa vài lần, tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng rốt cuộc vẫn im lặng. Không biết có phải ảo giác của ta không, mà hình như chân mày hắn hơi nhếch lên một chút. Cuối cùng cũng dỗ dành được tiểu gia hỏa này vui vẻ rồi.

Nhưng chẳng ngờ đúng lúc này, Lộ Châu từ ngoài cửa chạy vào, hơi thở còn chưa kịp bình ổn, vừa vào đến nội điện đã mặt đầy hoảng hốt kêu lên: "Nương nương, có chuyện rồi! Giang công công tới truyền lời, bảo Người mang theo Cửu hoàng t.ử mau ch.óng đến Ngự Hoa Viên!"

Khoảnh khắc lời vừa dứt, sắc mặt thiếu niên vốn đang có chút d.a.o động đột nhiên tái nhợt.

5.

"Cái gì?" Ta đứng phắt dậy.

Thanh Đại cũng vội buông tay khỏi đống đồ đạc đang dọn dẹp, bước nhanh tới bên cạnh Lộ Châu hỏi dồn: "Ngươi đừng cuống, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Lộ Châu cuống đến dậm chân: "Nói là Ngũ hoàng t.ử rơi xuống nước! Có cung nhân nhìn thấy Cửu hoàng t.ử lảng vảng bên bờ hồ!"

Ta lặng người một lát. Đúng là ngồi trong nhà cũng bị họa trên trời rơi xuống đầu.

Đến khi ta dẫn người tới Ngự Hoa Viên, nơi đó đã vây kín không biết bao nhiêu người. Hoàng hậu và các phi tần khác đều có mặt, thấp thoáng có tiếng khóc lóc gào thét truyền ra.

"Lần này nhất định phải nghiêm trị Cửu hoàng t.ử! Tuổi còn nhỏ mà sao có thể lòng dạ đ/ộc á/c đến thế?!"

"Hoàng hậu nương nương, Người phải làm chủ cho Hoằng Nhi của thiếp nha!"

Ta lách qua đám đông, thấy sinh mẫu của Ngũ hoàng t.ử là Lê tần đang quỳ trên mặt đất, nước mắt giàn giụa kể lể tội trạng. Trong lòng nàng ta còn đang ôm c.h.ặ.t Ngũ hoàng t.ử chừng mười tuổi.

Ngũ hoàng t.ử vốn được nuôi dưỡng b/éo tốt, lúc này đang h/ồn siêu phách lạc nép vào lòng Lê tần, thút thít không thôi. Khắp người hắn ướt sũng, rõ ràng là vừa mới từ dưới nước lên.

Vừa thấy ta dẫn Nguyên Cảnh Túc đi tới, mắt Lê tần đỏ sọc, lao bổ tới. Những chiếc hộ giáp nhọn hoắt trên ngón tay nàng ta bấu c.h.ặ.t vào cổ tay g/ầy gò của Nguyên Cảnh Túc, lôi xệch hắn xuống đất, nghiến răng m/ắng: "Đồ nghiệt súc!!"

M/áu tươi theo cánh tay nhỏ bé chảy dài, nhưng Nguyên Cảnh Túc không hề né tránh, chỉ lẳng lặng chịu đựng, tựa như đã quá quen thuộc với việc này. Ta thấy vậy thì lòng nóng như lửa đ/ốt, chẳng màng gì nữa, dồn lực đẩy mạnh Lê tần ra: "Dừng tay!"

Ta vốn dĩ chẳng dùng bao nhiêu sức, nhưng Lê tần lại đột ngột ngã nhào sang một bên, tiếng khóc càng thêm t.h.ả.m thiết. Các phi tần có mặt đều kinh hãi, tiếng bàn tán xầm xì không dứt.

"Ta vốn tưởng Mạnh Vân Chức này là hạng không tranh không giành, ai ngờ lại dung túng khiến tính khí Cửu hoàng t.ử ngày càng bạo liệt!"

"Chẳng phải sao, nghe nói Mẫu phi của hắn cũng là bị hắn khắc c.h.ế.t... Còn có thái giám nhìn thấy hắn tuổi còn nhỏ đã ăn vụng thịt sống, không chừng là yêu vật đầu th/ai... Ta đã nói Minh phi sớm muộn gì cũng bị tên nghiệt súc này làm liên lụy, linh ứng rồi đó thấy chưa?"

"Lê tần sinh Ngũ hoàng t.ử gặp nạn khó sinh, vốn coi hắn như bảo bối trong lòng, sao có thể để Cửu hoàng t.ử ức h.i.ế.p như vậy. Cứ đợi mà xem, Hoàng hậu nhất định sẽ phát lạc Minh phi!"

Mọi người nghị luận xôn xao, có kẻ còn dùng khăn tay khẽ vuốt n.g.ự.c, làm ra bộ dạng bị kinh hãi quá mức. Ta ôm lấy tiểu gia hỏa, liên tiếp lùi lại mấy bước. Đây chẳng phải là chiêu trò ăn vạ rành rành sao?

Ta vô thức nhìn về phía Hoàng hậu, khẽ cúi mình hành lễ, bình tĩnh nói: "Hoàng hậu nương nương thứ tội, hiện giờ sự tình chưa rõ, Lê tần vừa mở miệng đã khẳng định Cửu hoàng t.ử muốn hại c.h.ế.t Ngũ hoàng t.ử, thậm chí còn ra tay đả thương người, sao biết được đây không phải là lời nói một chiều từ phía nàng ta?"

Trên đường đến đây, ta đã nghe Lộ Châu kể sơ qua sự việc, hoàn toàn không có bằng chứng thép nào chứng minh Nguyên Cảnh Túc đã đẩy Ngũ hoàng t.ử.

Ta vốn ngỡ Hoàng hậu sẽ hỏi rõ ngọn ngành, không ngờ, trong mắt nàng ta lại lóe lên một tia lệ khí: "Hỗn xược! Có người đã tận mắt chứng kiến! Minh phi, ngươi còn dám thay tên nghiệt chướng này chối cãi! Hay là chính ngươi sai bảo hắn mưu hại hoàng tự? Người đâu, bắt Minh phi và Cửu hoàng t.ử tống vào Thận Hình Tư!"

Sắc mặt ta tái nhợt. Đám m/a ma mặt đầy thịt mỡ xung quanh sải bước tiến về phía ta, tư thế muốn bắt người.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy... Từ đằng xa truyền đến một giọng nói lanh lảnh: "Hoàng thượng giá đáo!"

6.

Các phi tần tự động tản ra nhường đường. Nam nhân vận long bào vàng rực sải bước đi tới, ánh mắt sắc bén lướt qua mặt ta, cuối cùng dừng lại trên người Lê tần đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng nói trầm xuống: "Có chuyện gì vậy?"

Hoàng đế vừa hỏi, nước mắt Lê tần lại lã chã rơi. Nàng ta ôm lấy Ngũ hoàng t.ử tiến lên phía trước, cùng quỳ xuống, nức nở nói: "Hoàng thượng, Cửu hoàng t.ử đẩy Ngũ hoàng t.ử của thiếp xuống nước, hắn muốn hại c.h.ế.t hài nhi của thiếp mà!"

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:31
0
14/04/2026 15:31
0
14/04/2026 15:31
0
14/04/2026 15:31
0
14/04/2026 15:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu