Chó Ngốc Bị Chơi Hỏng Rồi

Chó Ngốc Bị Chơi Hỏng Rồi

Chương 06

07/07/2026 18:25

Nhìn Tống Dữ đã trở lại vẻ dịu dàng trên gương mặt, tôi h/ận không thể chạy ngay ra ngoài đ/ốt pháo ăn mừng.

Nghĩ đến việc tối nay có thể ngủ một giấc ngon lành, tôi vui đến mức không khép nổi miệng.

Cuối cùng cũng có thể tắm rửa sớm, tận hưởng khoảng thời gian ngủ nghỉ yên tĩnh.

Nhưng tôi vẫn vui mừng quá sớm.

Khi đang lê cái chân tàn phế khó khăn tắm rửa, một bóng hình cao lớn đột ngột chui vào phòng tắm.

Lồng ngựk săn chắc từ phía sau đột ngột áp sát vào.

Tôi sợ đến mức h/ồn vía lên mây.

“Tống Dữ! Cậu vào đây làm gì!”

“Tối nay vẫn chưa chơi.”

Thanh tách chân lạnh lẽo dí sát vào mắt cá chân tôi.

Toàn thân tôi run lên không kiểm soát.

“Chẳng phải... Tôi đã tặng hoa cho cậu rồi sao?”

Tuy là hoa giấy.

“Ừ, tôi cất kỹ rồi, sẽ không hỏng đâu.”

Tống Dữ bóp cằm tôi, ép tôi phải quay đầu lại.

“Hôm nay sao vậy, tại sao lại vui như thế?”

Tôi dở khóc dở cười, giờ thì niềm vui ngắn chẳng tày gang rồi.

“Vì... cậu không chê đóa hoa tôi gấp.”

Tôi tùy tiện bịa ra một lý do.

Giây tiếp theo, đôi môi bị hơi ấm áp sát vào nhẹ nhàng bao phủ.

Tôi suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Trước đây dù tôi có khốn nạn đến đâu, cũng chưa từng hôn môi hắn.

Tối qua tôi bị hắn hànhz hạz đến ngất đi.

Hắn cũng chẳng hề làm gì với miệng tôi cả.

Giờ hắn làm vậy để làm gì!

Chỉ là trả th/ù đơn thuần, tại sao lại phải hôn??

Tôi cố nhịn sự khó chịu, quẹt một cái lên môi.

Chơi kiểu gì thì chơi cũng không được hôn môi chứ, làm như đang chơi gay vậy.

Người phía sau đột nhiên khựng lại.

Hắn bóp ch/ặt cằm tôi: “Tại sao lại lau miệng?”

Mấy chữ này nói ra như muốn nghiến nát răng.

Tôi cũng nổi gi/ận, gân cổ lên: “Tại sao không được lau miệng!”

Giây tiếp theo, tôi bị hắn nhấc bổng lên ấn vào tường.

Nụ hôn dồn dập như bão tố ập xuống.

Mặt tôi, miệng, mắt, dái tai.

Như thể muốn bị đối phương hôn đến nát nhừ.

“Tống Dữ... Cậu... Cậu phát đi/ên cái gì đấy!”

Tôi bị hôn đến mức suýt ngạt thở.

Đối phương mới miễn cưỡng tách ra một khoảng cách nhỏ.

Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi.

“Còn dám lau miệng nữa không?”

Tôi ấm ức chớp mắt, một chuỗi nước mắt trào ra.

“Không dám nữa, không bao giờ lau nữa...”

“Ngoan.”

Tống Dữ hôn nhẹ lên mắt tôi, dịu dàng dỗ dành.

Nhưng tôi không bao giờ tin hắn nữa.

Hắn bị đa nhân cách.

Hắn bị b/ệnh t/âm th/ần.

Hắn chính là một tên bi/ến th/ái giấu mặt cực sâu.

Á á á!

Tôi thực sự tiêu đời rồi!

Danh sách chương

5 chương
07/07/2026 18:25
0
07/07/2026 18:25
0
07/07/2026 18:25
0
07/07/2026 18:25
0
07/07/2026 18:25
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu