Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay ngày hôm đó về nhà, tôi quẳng bảng điểm ra trước mặt Triệu Đoạt.
"Chắc tôi vẫn giữ vững ngôi vương được thôi."
Triệu Đoạt nhìn bảng điểm của tôi, nở nụ cười tươi rói: "Nếu giữ vững vị trí đứng đầu trong sáu tháng liên tiếp, cậu sẽ được đến Quân bộ thực tập."
"Nửa năm sao~" Tôi ngẫm nghĩ một chút: "Vậy đến lúc đó sầu riêng ở sân sau Quân bộ đã chín chưa nhỉ?"
Triệu Đoạt: ...
"Chín rồi."
Tôi đếm ngược từng ngày, chỉ chờ ngày đi thực tập để được vào Quân bộ chén sầu riêng.
Bây giờ sầu riêng đắt đỏ lắm, một quả bằng cả năm học phí của tôi, tôi thật sự không nỡ vung tiền.
Ăn tối xong, tôi cắm cúi rửa bát.
Đang lúc tôi mải mê với đống bát đĩa, một cánh tay từ phía sau vòng tới, ôm chầm lấy eo tôi.
Triệu Đoạt siết ch/ặt vòng tay, khiến tôi phải ngả hẳn người dựa vào anh ta.
"Anh đừng có phá, tôi đang rửa bát mà."
Tôi huých nhẹ vài cái định đẩy anh ta ra, kết quả lại bị anh ta ôm ch/ặt cứng hơn.
"Anh làm cái trò gì thế?"
Anh ta rúc mũi vào hõm cổ tôi, hít hà tới tấp: "Kỳ mẫn cảm đến rồi, giúp tôi một tay đi."
Tôi liếc xéo anh ta một cái: "Tôi thật sự không hiểu nổi, bao nhiêu năm qua anh sống sót kiểu gì vậy?"
Anh ta cười hì hì mấy tiếng: "Tiểu Dạng à, cậu tốt thật đấy, có cậu ở bên tôi thấy an tâm lắm. Cứ có cảm giác chuyện khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Trước kia không có cậu, tôi thấy bản thân mình thật đáng thương, bố không thương mẹ chẳng đoái hoài, giờ thì tốt rồi, có cậu xót tôi rồi."
Tôi xả sạch bọt xà phòng trên tay, lau khô tay, rồi xoay người lại lọt thỏm trong vòng tay anh ta.
Cái tên nhóc xui xẻo thiếu thốn tình thương này.
Tôi đưa tay xoa đầu anh ta: "Cứ yên tâm, sau này tôi sẽ chống lưng cho anh, mọi rắc rối vào tay tôi đều sẽ được giải quyết êm xuôi. Có khó khăn gì cứ nói với tôi, tôi bảo kê anh. Tôi sẽ làm kim chủ của anh cả đời."
"Tôi đã bảo cậu là tuyệt nhất mà."
Triệu Đoạt cười mãn nguyện.
Tôi bị nụ cười của anh ta làm cho mờ mắt, thế quái nào lại chủ động hôn anh ta một cái.
Hôn anh ta quả thật rất đê mê, tôi đ/âm ra nghiện mất rồi.
Mãi đến khi Triệu Đoạt gỡ thắt lưng của tôi ra, tôi mới sực tỉnh.
"Anh định làm gì?"
Triệu Đoạt tỏ vẻ tủi thân: "Cậu thương tình cho tôi xin chút đỉnh, giúp tôi đi mà."
"Tôi giúp anh, đâu nhất thiết phải cởi thắt lưng của tôi!"
Triệu Đoạt tựa đầu lên vai tôi, bộ dạng rầu rĩ: "Thử trò mới đi mà, có hứng thú không, bao sướng luôn."
Tôi nghiến răng, ch*t ti/ệt, yếu điểm của tôi bị anh ta nắm thóp rồi.
"Thử xem sao."
Sáng hôm sau tỉnh dậy, chân tôi đ/au nhức như vừa chạy đua 5000 mét vậy.
"Triệu Đoạt! Đem vứt cái rương đồ vớ vẩn của anh đi ngay cho tôi!"
Chương 5
Chương 14
Chương 15
7 - END
Chương 12
Chương 7
Chương 26
Bình luận
Bình luận Facebook