Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cho tới khi anh tháo găng tay, biến mất khỏi tầm mắt tôi khá lâu.
Lúc xuất hiện lại, anh đã thay quần áo khác, mặt cũng rửa sạch sẽ.
“Đi thôi.” Anh nói.
---
Đúng giờ cơm tối, nhà hàng rất náo nhiệt.
Văn Thước vẫn kiệm lời như cũ, nhưng tôi thật sự có chút tò mò về anh, nên không tránh khỏi việc chủ động tìm đề tài bắt chuyện.
Giao tiếp quả nhiên là cây cầu kéo gần khoảng cách.
Huống hồ…
Người ngồi đối diện thật sự quá mức ngon mắt.
Lúc trở về chung cư, trong thang máy, tôi đưa cho Văn Thước danh thiếp của mình.
“Tôi làm vest may đo cao cấp, nếu có nhu cầu có thể tìm tôi.”
Anh cúi đầu nhìn tấm danh thiếp, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi:
“Chung Yến Thanh?”
Tôi cười cười:
“Là tôi.”
Trước đó tôi từng giới thiệu tên với anh rồi.
Chỉ là vị hàng xóm luôn giữ khoảng cách này hình như chưa từng để tâm.
Tôi cũng không để ý.
Dù sao bất kỳ ai cũng có khả năng trở thành khách hàng của tôi.
4
Từ hôm đó trở đi, tôi và Văn Thước thoạt nhìn quả thật thân hơn một chút.
Cũng chỉ là… một chút mà thôi.
Tôi tới gara lấy xe, tiện thể làm luôn một thẻ năm.
Cậu nhân viên làm thẻ vẫn còn nhớ tôi, vừa thao tác vừa cười trêu:
“Anh trai, chẳng lẽ anh cũng có ý đồ bất chính với ông chủ tụi em à?”
Tôi nhướng mày, ánh mắt quét qua Văn Thước đang bận việc cách đó không xa:
“Sao? Không được à?”
“Đương nhiên được chứ!” Cậu ta há miệng là có thể dỗ người ta tới ngốc luôn. “Anh vừa đẹp vừa ở gần, lợi thế hơn khối người ấy!”
Tôi bật cười:
“Nhưng ông chủ các cậu mới là kiểu khiến người ta rung động hơn.”
Lúc lái xe rời đi, tôi thoáng thấy cậu nhân viên kia đang cười hì hì nói gì đó bên cạnh Văn Thước.
Không hiểu sao Văn Thước lại quay đầu nhìn về phía tôi.
Sau đoạn nhạc đệm nhỏ ấy, tôi và Văn Thước vẫn giữ khoảng cách của những người hàng xóm bình thường.
Ra ngoài gặp nhau sẽ chào một tiếng.
Hiếm lắm gần đây mới rảnh rỗi được chút, phiền phức lại tự tìm tới cửa.
Cậu em họ còn đang học đại học của tôi thất tình rồi uống say, gọi điện bắt người anh họ oan nghiệt này tới đón.
“...”
Lúc đón được tên say mềm kia, tôi chỉ h/ận không thể lập tức đoạn tuyệt qu/an h/ệ anh em họ hàng.
“Huhu hu hu anh ơi, em rốt cuộc kém cỏi chỗ nào mà cô ấy cứ nhất quyết chia tay em chứ…”
Cái bộ dạng q/uỷ này chắc chắn không về ký túc xá nổi, tôi chỉ đành mang người về nhà mình.
Đúng lúc cửa thang máy sắp đóng lại, tôi vội bước nhanh lên trước gọi:
“Chờ một chút!”
Cánh cửa thang máy vốn đang khép lại chậm rãi mở ra.
Tôi đeo theo cái “vật trang trí hình người” là cậu em họ đang say bí tỉ trên người, cứ thế đối diện với Văn Thước vừa trở về lúc đêm khuya.
Mà tên nhóc ch*t ti/ệt kia còn đang gào khóc:
“Tại sao lại không cần em nữa huhu hu…”
Tôi cười gượng với Văn Thước đầy xin lỗi, kéo cậu em vào thang máy, rồi dưới ánh mắt anh, nửa lôi nửa dìu người vào nhà.
Ném người lên sofa xong, tôi thong thả vào phòng tắm tắm rửa.
Lúc đi ra thì thấy mắt cậu em đỏ hoe, đang cầm điện thoại gọi “bé yêu”.
“...”
Đúng là không muốn nhìn nổi.
“Anh, anh không an ủi em à?”
“Không an ủi.” Tôi đáp.
“Nhưng anh có thể gọi điện cho ba mẹ em tới an ủi.”
Thất tình uống rư/ợu giải sầu thì thôi đi, còn gây phiền phức cho người khác. Tôi không m/ắng nó đã là nể tình anh em rồi.
“Huhu hu hu…”
Chương 9
6 - END
Chương 6
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook