Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Thước Phạt
- Chương 17
[Độc Thoại Của Phó Kim Triều]
Lệ Tiểu Bắc là một con mèo.
Ban đầu là mèo hoang.
Sau đó trở thành mèo nhà.
Khi ấy tôi không yêu nó, chỉ muốn nó nghe lời, đừng mãi thách thức tôi.
Lệ Tiểu Bắc rất đẹp.
Vẻ đẹp ấy không chỉ đến từ gương mặt, từ cơ thể đang phát triển, mà còn từ sức sống mãnh liệt bên trong.
Lần đầu tiên tôi nổi lên cảm xúc với Lệ Tiểu Bắc là khi cậu ấy mười sáu tuổi.
Điều này không đúng.
Không phù hợp đạo đức.
Tôi nên kiềm chế.
Một đứa trẻ mười sáu tuổi quá mỏng manh, chỉ sơ sẩy một chút là cậu ấy sẽ vỡ vụn.
Nhưng tôi không thể ngừng chú ý đến cậu ấy, không thể ngừng kiểm soát cậu ấy.
Không muốn bất kỳ ai xuất hiện bên cạnh cậu ấy.
Con trai, con gái. Đàn ông, đàn bà.
Tôi chỉ muốn cậu ấy yên lặng nằm trong vòng tay tôi, không để ai nhìn thấy.
Là của tôi.
Chỉ thuộc về mình tôi.
Mười bảy tuổi, tôi thấy Lệ Tiểu Bắc yêu đương.
Tôi không thể diễn tả cảm giác lúc ấy.
Khi miết ngón tay lên môi cậu ấy, tôi nghĩ đến cái ch*t.
Sự chiếm hữu tột cùng chính là cái ch*t.
Tôi biết mình không ổn, tôi không được bình thường.
Nhưng lỗi không hoàn toàn thuộc về tôi.
Tôi muốn kh/ống ch/ế Lệ Tiểu Bắc, còn cậu ấy lại dung túng cho sự kiểm soát ấy.
Không thể phủ nhận, điều này gây nghiện.
Nhưng cũng dễ khiến người ta phát đi/ên.
Trong sự dung túng của cậu ấy, d/ục v/ọng trong tôi ngày càng lớn, thậm chí phải cần đến nỗi đ/au để kìm hãm.
Điều này thật tồi tệ.
Mà Lệ Tiểu Bắc, hoàn toàn không ý thức được mình đang làm gì.
Cậu ấy không cho tôi tình yêu, chỉ cho sự thuần phục, lại không có năng lực tự bảo vệ, hoàn toàn nằm dưới sự kh/ống ch/ế của tôi.
Một kẻ như thế, rất dễ ch*t.
Tôi sẽ gi*t ch*t Lệ Tiểu Bắc trong tay mình.
Tôi hiểu rõ bản chất x/ấu xa của bản thân.
Cuộc đời tôi vô cùng tẻ nhạt, nên tôi không muốn Lệ Tiểu Bắc ch*t đi.
Nếu có cơ hội, tôi nguyện yêu cậu ấy.
Vì điều này, tôi sẵn sàng siết ch/ặt d/ục v/ọng, buông tay để Lệ Tiểu Bắc rời đi.
Tôi đứng yên tại chỗ, nghẹt thở chờ đợi Lệ Tiểu Bắc tự bước về phía tôi.
Chờ Lệ Tiểu Bắc đến kh/ống ch/ế tôi.
Chờ Lệ Tiểu Bắc đến cởi trói cho tôi.
Kỳ thực, tôi không chắc sau khi buông tay, cậu ấy có quay lại hay không.
Đây là một canh bạc lớn.
Tiền cược chính là mạng sống của tôi.
Nếu Lệ Tiểu Bắc không cần tôi, tôi sẽ ch*t trước khi d/ục v/ọng vượt khỏi tầm kiểm soát.
Tôi gọi thứ tình cảm này là "tình yêu".
Hết
….
9
Ngoại truyện - Chu Tầm
Chương 8
Chương 25
Chương 30: Trò chơi vỗ tay
Chương 15
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook