Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là con nuôi của nhà họ Túc.
Sau khi bố mẹ ruột qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn, nhà họ Túc đã đón tôi về.
Đúng ngày họ làm thủ tục nhận nuôi tôi, cậu con trai ruột của họ lại bị thất lạc.
Nhà họ Túc coi trọng nghĩa khí, lại mang ơn mẹ tôi từng c/ứu mạng họ, nên họ vẫn đưa tôi về nhà.
Nhưng họ cũng chưa từng từ bỏ việc tìm ki/ếm con ruột.
Tôi chưa từng gặp người anh trai ấy.
Nhưng khi nghe tin anh cuối cùng cũng được đón về nhà, trong tôi vừa háo hức lại vừa lo sợ.
Háo hức vì bố mẹ luôn kể với tôi rằng anh trai ngoan ngoãn và đáng yêu nhường nào, còn lo sợ là vì không biết anh có chấp nhận tôi hay không.
Tôi đứng trước gương, chỉnh trang lại bộ vest trên người.
Vốn dĩ tôi chẳng thích mặc đồ nghiêm túc, nhưng để tạo ấn tượng tốt với anh, tôi vẫn cố mặc vào.
Tôi hồi hộp đi đi lại lại, mẹ tôi là bà Giang Uyển Ninh ngồi trên sofa nhìn mà sốt ruột: "Con à, bình tĩnh chút đi."
Tôi li/ếm môi: "Mẹ, anh trai sẽ thích con chứ?"
Thực ra mẹ cũng chẳng bình tĩnh hơn tôi là bao.
Bà liên tục dùng khăn tay lau lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Tôi không nhịn được cười: "Mẹ còn nói con, mẹ đã gặp anh rồi mà trông còn căng thẳng hơn con nữa kìa."
Hôm nay máy bay vừa hạ cánh, tôi đã vội vã chạy đến tham gia bữa tiệc chào đón anh trai về nhà.
May mà không để chúng tôi đợi lâu, bố tôi là ông Túc Thành đã dẫn anh trai bước vào.
Ánh mắt tôi lập tức lướt qua bố, hướng về phía người đứng sau lưng ông.
Dù đã từng xem ảnh, nhưng tôi vẫn thấy ngoài đời anh còn điển trai hơn trong ảnh nhiều.
Anh trai tôi tên là Túc Tranh.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi định lên tiếng chào anh.
Nhưng không hiểu sao, đầu tôi bỗng nhói lên một cái, tai ù đi trong chốc lát.
Tôi khẽ nhíu mày lắc đầu.
Túc Tranh đi theo bố tiến lại chỗ tôi và mẹ.
Khách khứa bên dưới đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.
Không hiểu vì sao, đầu óc tôi bắt đầu choáng váng.
Qua khóe mắt, tôi thấy dường như Túc Tranh nghiêng đầu nhìn tôi một cái.
Bố cười sảng khoái: "Mọi người, hôm nay mời mọi người đến đây là để cùng chung vui một chuyện..."
Bố tôi bắt đầu giới thiệu về Túc Tranh.
Đây cũng chính là mục đích của bữa tiệc hôm nay: Giới thiệu Túc Tranh với cả giới thượng lưu.
Khách mời đến đây với đủ loại mục đích, có kẻ muốn xem trò cười của vị "thiếu gia giả" như tôi, cũng có người muốn dò xét thái độ thực sự của bố mẹ dành cho Túc Tranh.
Tôi cảm nhận được bố vòng tay ôm lấy tôi và Túc Tranh, một người bên trái, một người bên phải.
Nhưng giọng nói của bố ngày càng trở nên mơ hồ.
Cuối cùng mọi thứ cũng kết thúc, mẹ đưa cho tôi một ly rư/ợu nhẹ: "Tinh Hà, chào anh con đi."
Túc Tranh đã đứng đối diện tôi.
Lúc này, lẽ ra tôi phải nâng ly với anh.
Rồi kể từ hôm nay, chúng tôi sẽ là hai anh em nương tựa vào nhau.
Tôi đưa tay cầm lấy ly rư/ợu.
Túc Tranh đối diện dường như đang mỉm cười, anh gọi tên tôi: "Túc Tinh Hà."
Tai tôi bỗng chốc ù đi, đầu óc trống rỗng.
Cơn choáng váng dồn dập khiến tôi buồn nôn.
Khi tôi tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt khiến tôi kh/iếp s/ợ.
Trước ngựk áo Túc Tranh ướt sũng một mảng lớn, còn ly rư/ợu trong tay tôi đã cạn sạch.
Chính tôi đã làm đổ rư/ợu lên người anh.
Sắc mặt tôi trắng bệch.
"Không... Con không cố ý..." Tôi quay sang nhìn bố mẹ, họ đang nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc.
Tiếng xì xào bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.
Trên mặt Túc Tranh không hề có chút biểu cảm nào, ngay cả sự gi/ận dữ cũng không.
Điều này càng khiến tôi thêm day dứt.
Nước mắt chực chờ rơi xuống, tôi ra sức lắc đầu: "Con không biết chuyện gì đã xảy ra... Mẹ ơi..."
Tôi nhìn mẹ cầu c/ứu.
Mẹ nhanh chóng bình tĩnh lại, dắt tôi rời đi trước.
Đầu óc tôi vẫn còn choáng váng, vội vàng quay đầu nhìn lại Túc Tranh: "Anh ơi, xin lỗi anh..."
Túc Tranh quay mặt đi, né tránh ánh mắt của tôi.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook