SAU KHI "TRAI THẲNG" THÍCH KHẨU NGHIỆP ĐỤNG TRÚNG GAY THỨ THIỆT

Sắc mặt Cố Chính lập tức đen lại, anh ta quyết định không thèm diễn nữa: "Không làm bạn thì tôi bắt nh/ốt em lại rồi 'làm' luôn cho xong, đằng nào em cũng chỉ có thể ở bên tôi thôi. Tiện thể tôi cũng thấy nhịp độ này hơi chậm quá rồi đấy."

Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi: "Anh là đồ vô lại!"

Cố Chính mặt dày: "Tôi vô lại chỗ nào? Là chính em đồng ý làm bạn với tôi, cũng là chính em hối h/ận trước. Đã không muốn làm bạn, vậy thì tôi làm chồng em là được chứ gì?"

Tôi bị nghẹn họng không nói nên lời. Thật là một màn "vừa ăn cư/ớp vừa la làng" ngoạn mục. Bạn bè mà làm thế à? Có gã bạn trai thẳng chính trực nào mà chưa nói chưa rằng đã đ/è ra hôn không? Nhưng nếu không cho anh ta hôn môi, chắc anh ta sẽ đ.â.m chọc cái m.ô.n.g tôi thật mất.

Tôi suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy duy trì danh nghĩa bạn bè giả tạo có vẻ an toàn hơn. Còn về chuyện hôn hít, coi như bị ch.ó l.i.ế.m là được.

9.

Tôi đã đ.á.n.h giá thấp mức độ vô liêm sỉ của Cố Chính.

Ngay đêm đầu tiên quay về, Cố Chính đã mò lên giường tôi, thản nhiên nói năng hùng h/ồn: "Bạn thân là phải ngủ cùng nhau."

Tôi nghiến răng kèn kẹt: "Được."

Lúc đi tắm, anh ta cũng nhất quyết chen vào đòi tắm chung cho bằng được, lấy cái danh nghĩa hoa mỹ là để "bồi dưỡng tình cảm". Tôi "hờ hờ" hai tiếng rồi thẳng tay sập cửa lại.

Vừa tắm xong bước ra, Cố Chính đã dùng lực ép mạnh tôi vào tường. Anh ta nheo mắt, giọng điệu đầy nguy hiểm: "Lần này thì bỏ qua, lần sau còn không chịu tắm chung tức là không coi tôi là bạn. Đã không làm bạn thì chắc là em muốn làm vợ..."

Tôi lập tức bịt ch/ặt miệng anh ta lại, liếc nhìn mấy ông bạn cùng phòng đang nhìn sang, lạnh lùng nói: "Được, bạn thân thì tắm chung, anh mẹ nó im miệng đi cho tôi nhờ!"

Khó khăn lắm mới lết đến kỳ nghỉ hè, tôi thầm rơi nước mắt vì cảm động. Sự hành hạ không hồi kết này cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi. Tôi hớn hở thu dọn đồ đạc, thừa dịp Cố Chính không có ở đây là tôi chuồn lẹ.

Tôi vui vẻ ngâm nga hát vang, vừa mở cửa ký túc xá ra đã thấy một bóng người lù lù chặn ngay trước mặt. Cố Chính kéo vali, vẫy vẫy tay với tôi: "Hi, bạn thân, tôi có vinh hạnh được về nhà em chơi không?"

Mặt tôi xị xuống ngay tức khắc, lạnh lùng từ chối: "Không."

Cố Chính: "Ồ, vậy thì chúng ta không phải bạn thân nữa rồi. Vợ ơi, có phải em đang ám chỉ là giờ tôi có thể làm những hành động vượt quá giới hạn “bạn thân trai thẳng” không?"

Aaaa, tôi sắp đi/ên mất thôi! Cái con ch.ó đi/ên này rốt cuộc muốn làm gì? Là một "trai thẳng" mà anh ta chẳng thiếu lần lấy danh nghĩa bạn bè để chiếm tiện nghi của tôi, trừ bước cuối cùng ra thì cái gì anh ta cũng làm rồi. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẵn lòng để anh ta "thông" mình đâu nhé.

Thế nhưng nếu để anh ta về nhà cùng, e là cái mặt nạ của tôi sẽ bị cái tên m/a đầu này ấn xuống đất mà m/a sát mất. Thiên hạ thái bình, danh tiếng lẫy lừng bấy lâu của tôi không thể bị h/ủy ho/ại như thế được!

Tôi hoàn toàn mất hết nhu khí, chân thành khẩn cầu: "Anh Hai à, anh làm ơn làm phước tha cho tôi đi có được không?"

Những ngày qua tôi đã nghĩ đủ mọi cách. Trước đây tôi và Cố Chính vốn chẳng quen biết gì nhau, anh ta đối với tôi cùng lắm là "nhìn vừa mắt thì nảy lòng tham" thôi. Thế nên ngày nào tôi cũng ăn mặc lôi thôi lếch thếch, khoác lên người đủ thứ quần áo x/ấu xí, tóc tai thì c/ắt như ch.ó gặm. Vậy mà chẳng có tác dụng gì hết.

Cố Chính cứ như bị Hồ ly tinh hớp h/ồn vậy, mẹ kiếp, cứ nhất quyết phải là tôi mới chịu!

Cố Chính nhếch môi, cười như không cười: "Không được, hoặc là dẫn tôi về nhà cùng, hoặc là x/á/c nhận qu/an h/ệ với tôi ngay bây giờ."

Tôi nghiến răng, tức đến bật cười: "Về nhà chứ gì? Được, đi thì đi!"

Tôi phải chống mắt lên xem anh ta có thể thiếu đức đến mức nào. Tới luôn đi, có giỏi thì hành c.h.ế.t ba anh đi này!

"Ông nội, bà nội, cháu về thăm hai người đây ạ. Cháu là bạn trai của cháu trai hai người."

Cái thằng ranh con này!

Hành lý vì quá sốc mà rơi cái bịch xuống đất. Tôi tranh thủ lúc ông bà nội chưa kịp phản ứng, nắm ch/ặt cổ tay anh ta lôi xệch vào phòng.

Đóng cửa lại, tôi tức đến mức thần trí mê muội: "Bạn trai cái gì mà bạn trai, tôi đã đồng ý đâu?"

Anh ta "ồ" một tiếng, nhìn thì có vẻ ngoan ngoãn nhưng thực chất là đầy xươ/ng xẩu: "Bạn là nam thì không phải là bạn trai à? Vì chúng ta là bạn nên không thể bàn chuyện 'tính' sao?"

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tôi tức đến mức muốn c.ắ.n c.h.ế.t cái đồ ng/u ngốc này: "Anh... không được gọi như thế!" Ngay lúc anh ta định dùng cái chiêu "bạn bè" đó để chặn họng tôi, tôi bỗng nhiên thông minh đột xuất, ra đò/n phủ đầu: "Nếu không tôi sẽ đi làm 'bạn thân nhất' với người khác, cùng người ta giúp đỡ lẫn nhau, cùng người ta hôn môi, cùng tắm..."

"Em dám!" Sắc mặt Cố Chính thay đổi xoạch một cái, ánh mắt âm u lạnh lẽo khóa ch/ặt lấy tôi, như thể nếu tôi dám làm vậy, anh ta sẽ l/ột da rút xươ/ng tôi ngay lập tức.

Tôi bị anh ta lườm đến mức thiếu tự tin, lí nhí ra điều kiện: "Vậy thì anh cũng không được nói năng lung tung nữa."

Cố Chính không cam tâm tình nguyện lùi lại một bước: "Vậy em lại đây hôn tôi một cái, tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời em."

Danh sách chương

5 chương
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu