Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lâm Nguyệt Sanh khoác tay tôi, “Chị Du Du, em chưa từng đến Lạc Dương, chúng ta cùng nhau đi dạo đi!”
Cô ấy bẻ ngón tay đếm, “Em muốn đi xem hoa Mẫu Đơn, và hang đ/á Long Môn nữa…”
Tôi nghiêng đầu, nhìn khuôn mặt hồng hào của cô ấy viết đầy sự phấn khích, “Được thôi, nhưng trước tiên em phải nói cho chị biết, có phải ông cụ đang trốn chị không?”
“Ông rõ ràng nói sẽ đến thu dọn tàn cuộc, nhưng lại phái em đến.”
Lâm Nguyệt Sanh rụt rè rút tay lại, chột dạ sờ lên mặt, “Không có nha, ông có việc đi rồi.”
Tôi liếc nhìn Lâm Nguyệt Sanh, “Rõ ràng ông cụ đã hứa, nếu chị giúp ông xử lý xong chuyến này, ông sẽ nói cho chị biết về sự thật năm xưa.”
“Bây giờ ông lại chạy đến Quảng Đông, còn sai em đến giữ chân chị ở Lạc Dương. Ông bị chị hỏi đến phiền, hay sợ chị tiếp tục bám riết ông rồi sẽ gặp phải ai đó?”
Lâm Nguyệt Sanh nhanh chóng cúi đầu xuống.
Tôi nheo mắt lại. Xem ra, tôi nói trúng rồi.
Tôi hít một hơi sâu, “Bây giờ ông cụ đang ở đâu tại Quảng Đông?”
Lâm Nguyệt Sanh xoắn ngón tay không nói.
Tôi “ha ha” cười thành tiếng, “Em không chịu nói cũng không sao, tôi biết ông cụ đi làm gì rồi.”
“Năm năm một lần, cao thủ Huyền Môn tụ họp Đả Dạ Hồ, dựa vào địa vị giang hồ của ông ấy, không thể không đi. Còn về địa điểm cụ thể, Nguyệt Sanh, không phải là chị không có bạn bè trong giới. Đây cũng chẳng phải bí mật gì, em không nói, chị cũng sẽ hỏi thăm được.”
Nói xong, tôi bước nhanh chuẩn bị rời đi.
Lâm Nguyệt Sanh lập tức đầu hàng. Cô ấy vội vàng đuổi theo tôi, tay múa chân múa, léo nhéo không ngừng, “Chị Du Du, em nói, em nói đây! Chị đừng gi/ận em, em cũng không đồng tình với cách làm của ông… Sau này em nhất định đứng về phía chị…”
“Chị Du Du, cho em đi cùng với, em giúp chị đặt vé!”
…
(Hết truyện)
Én giới thiệu thêm một bộ linh dị khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: TÔI ĐÃ TỰ ĐÀO MỘ CỦA CHÍNH MÌNH
Tác giả: Anh Đào Tiểu Tửu
Tôi đã tự tay đào chính ngôi m/ộ của mình lên. Tôi bị cô bạn thân h/ãm h/ại đến c.h.ế.t, vậy mà ba mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi.
Bạn trai tôi cũng sắp sửa kết hôn với cô ta.
Tôi phải làm chuyện gì đó, để đám người ng/u xuẩn kia nhận ra tôi đã c.h.ế.t oan.
1.
Canh ba nửa đêm, chốn rừng sâu núi thẳm.
“Một búa!”
“Hai búa!”
“Ba! Ái chà, tên khốn nạn nào đ.á.n.h ta thế!” Tôi gi/ận dữ đứng thẳng người dậy, buông chiếc búa sắt to đùng trong tay xuống.
Không đúng, tôi đã thành q/uỷ rồi, sao vẫn có thứ đ.á.n.h được tôi?
Quay người lại nhìn, trên bia m/ộ hàng sau, có một người đàn ông vô cùng đẹp trai đang ngồi. Gương mặt trắng xanh g/ầy gò, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng hơi xếch nhẹ, liếc nhìn tôi một cách đa tình phong lưu không thể tả.
“Á á á á á á á!” Tôi gào lên một tiếng chói tai, lao đến ôm chầm lấy chân anh ấy, “Lục Tinh Hà! Anh là Lục Tinh Hà!!!”
Lúc còn sống thì không gặp được, c.h.ế.t rồi lại gặp được thần tượng tôi đã hâm m/ộ mười năm. Ối mẹ ơi, c.h.ế.t muộn quá rồi!
Lục Tinh Hà gh/ê t/ởm đẩy tôi ra, đôi lông mày rậm bay bổng nhíu lại thành một chữ “Xuyên” (川), “Cô là fan của tôi? Fan của tôi không thể vô văn hóa đến thế được.”
Tôi mếu máo nhìn anh ấy, tôi vô văn hóa chỗ nào chứ?
“Người đã khuất là lớn nhất, người ta đã c.h.ế.t rồi mà cô còn trút gi/ận lên m/ộ phần của người ta, làm việc quá tuyệt tình rồi đấy.”
Tôi nhìn bia m/ộ vẫn nguyên vẹn, đ/ập m/ộ mình cũng không được sao?
“Đây là m/ộ của chính tôi.”
“Có th/ù cũng không được, người c.h.ế.t như đèn tắt, cô…” Giọng điệu răn dạy đột ngột dừng lại, “Cô vừa nói gì?”
2.
Đây là năm thứ ba tôi c.h.ế.t đi.
Tôi đã c.h.ế.t một cách ng/u xuẩn.
Tôi và bạn thân Trương Vi Vi cùng nhau đi du lịch Thái Lan, ở tại một nhà nghỉ kiểu gia đình.
Buổi tối có kẻ đột nhập vào phòng tr/ộm cắp, Trương Vi Vi vừa hay mở cửa ra đi vệ sinh, tên tr/ộm thấy cô ta xinh đẹp nảy sinh tà ý, muốn động thủ.
Tôi nghe thấy động tĩnh chạy ra c/ứu cô ta, nhân lúc tôi đang giằng co với tên tr/ộm, Trương Vi Vi chạy vào phòng ngủ của mình, khóa trái cửa lại.
Tên tr/ộm có mang theo d/ao, tôi cứ thế bị hắn ta đ.â.m c.h.ế.t, tên tr/ộm cũng chạy mất.
Đó là một hòn đảo khá hẻo lánh, cư dân không nhiều, ngay cả đèn đường cũng hiếm hoi, càng không nói đến camera giám sát, nên cảnh sát vẫn chưa bắt được hung thủ.
Sau đó, Trương Vi Vi trắng đen lẫn lộn. Cô ta nói tôi đi vệ sinh thì bị tên tr/ộm đ/âm, cô ta nghe thấy động tĩnh chạy ra thì đã muộn rồi.
“Chú dì, con xin lỗi, con đã cố hết sức để c/ứu Minh Châu rồi, nhưng vẫn không kịp! Tại sao con lại vô dụng đến thế? Tại sao người c.h.ế.t không phải là con?!”
Ba mẹ tôi còn ở đó an ủi cô ta: “Con ơi, không trách con, chúng ta biết con đã cố gắng hết sức rồi.”
Lúc đó tôi đang lơ lửng bên cạnh, tức đến mức suýt chút nữa h/ồn phi phách tán, “c.h.ế.t” lần thứ hai.
3.
“Vậy nên cô mới đến đào m/ộ của chính mình?”
Tôi buồn bã ngồi xổm một bên, dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên mặt đất, “Hôm qua là sinh nhật của tôi, bạn trai tôi đến viếng m/ộ tôi, nói rằng tháng sau anh ấy sẽ kết hôn với Trương Vi Vi.”
“Em trai tôi cũng đến viếng, nói ‘chị Vi Vi sắp kết hôn rồi’, ba mẹ còn tôi chuẩn bị tặng cho cô ta một chiếc xe làm của hồi môn. Còn nói mấy năm tôi c.h.ế.t đi, may mắn có cô ta thường xuyên đến thăm ba mẹ tôi, an ủi, bầu bạn với họ.”
“Tôi không thể làm gì được! Tôi thậm chí không thể bước ra khỏi khu nghĩa trang này.” Đáng gh/ét nhất là khu nghĩa trang này cũng do Trương Vi Vi chọn cho tôi, cô ta nói lúc sống tôi từng bảo, thích nhất nơi có phong cảnh đẹp.
Nơi này phong cảnh thì có đẹp thật đấy, nhưng lại cực kỳ xa trung tâm thành phố, hơn nữa đường núi quanh co khúc khuỷu, rất khó đi. Gia đình tôi đi lại một lần, mất đến 4 tiếng đồng hồ. Vì vậy bây giờ ba mẹ tôi cũng dần dần ít đến thăm tôi hơn. Chỉ vào dịp Thanh Minh, ngày giỗ, Đông Chí mới đến đ/ốt chút vàng mã, ngày thường thì hầu như không đến.
“Gia đình tôi rất m/ê t/ín, tôi nghĩ là làm ra chút động tĩnh trên m/ộ phần, người quản lý nghĩa trang bên này chắc chắn sẽ thông báo cho họ, có lẽ họ sẽ phát hiện ra điều gì đó.”
Lục Tinh Hà đồng cảm nhìn tôi, và nhìn cả chiếc búa sắt to đùng trong tay tôi, “Chiếc búa sắt này cô lấy ở đâu ra?”
Tôi hếch miệng chỉ vào ngôi m/ộ bên cạnh: “Của chú bên cạnh cho tôi mượn, lúc sống chú ấy là thợ đ/ập tường, con trai chú ấy đ/ốt cho chú ấy một chiếc búa sắt, nói là nếu ở âm phủ không tìm được việc gì làm, thì vẫn có thể làm nghề cũ.”
4.
Làm q/uỷ hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng, không thể báo mộng, không thể ra khỏi khu nghĩa trang của mình. Cũng không thể chạm vào bất cứ thứ gì trong nhân gian, hoa cỏ cây cối cũng không chạm vào được, càng không cần nói đến người sống sờ sờ.
Người sống trong mắt chúng tôi, trên người đều được phủ một lớp ngọn lửa mỏng, nếu tôi muốn chạm vào, bản thân tôi sẽ ch/áy thành tro trước, h/ồn phi phách tán.
Vì vậy, tôi chỉ có thể sốt ruột, nhưng chẳng làm được gì. Trơ mắt nhìn Trương Vi Vi thừa cơ hội chen vào, cư/ớp đi tất cả những gì vốn thuộc về tôi.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook