Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- Ngọc Âm
- Chương 2
Bà nội tôi đã sống hơn một trăm tuổi.
Người trong làng đều nói, bà là bậc cao niên trường thọ. Trong nhà có người sống thọ như vậy, chắc chắn sẽ phù hộ cho nhà tôi sinh được con trai.
Thế nhưng mẹ tôi sinh ba lần, đều là con gái.
Hơn nữa, điều kỳ lạ là dù tuổi tác ngày càng cao, bà nội lại có xu hướng "cải lão hoàn đồng".
Tôi nhớ hồi còn nhỏ, tóc bà đã bạc trắng cả đầu.
Nhưng một năm trước, mái tóc bạc của bà đột nhiên biến thành một màu đen nhánh bóng mượt.
Không chỉ vậy, các nếp nhăn trên mặt bà cũng mờ đi rất nhiều, một người trăm tuổi trông lại cứ như mới chỉ năm, sáu mươi.
Bà nội thường không hay ra khỏi phòng, cứ nằm trên giường mân mê chuỗi tràng hạt làm bằng xươ/ng, miệng lẩm bẩm những lời khó hiểu: "Một năm, hai năm... mười năm..."
Cho đến mấy hôm trước, khi tôi mang cơm vào cho bà, tôi chợt nhận ra chuỗi tràng hạt xươ/ng đó xuất hiện một vết nứt.
Vết nứt ấy rất lớn. Trông chuỗi hạt như sắp sửa vỡ vụn.
Bà nội nằm trên giường, hơi thở khó nhọc, miệng sùi bọt mép, trông như sắp gần đất xa trời.
Tôi cứ ngỡ bà sắp qu/a đ/ời đến nơi rồi. Ai ngờ ngày hôm sau, người ch*t lại không phải bà nội. Mà lại là em thứ hai.
Sáng hôm đó, bà nội đột nhiên bò dậy khỏi giường, mở cửa gian nhà chính. Bà nói với mẹ tôi: "Tao muốn lên núi hái th/uốc, cứ để con bé thứ hai đi cùng tao."
Lúc đó, mẹ tôi đang băm th!t trên thớt. Nghe thấy lời bà, mẹ sững người lại.
Con d/ao cứa vào tay mẹ, m/áu tươi chảy ròng ròng. Nhưng mẹ như không hề hay biết, chẳng cảm thấy đ/au đớn chút nào.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng mẹ vẫn gật đầu.
Bà nội dẫn em thứ hai lên ngọn núi phía sau. Lúc đi, gương mặt bà đầy vẻ nôn nóng, tay siết ch/ặt chuỗi hạt đã nứt vỡ kia.
Buổi tối, bà nội trở về. Đi cùng bà là th* th/ể của em thứ hai được bọc trong lớp vải đen.
Bà nói: Em trượt chân ngã từ trên núi xuống mà ch*t.
Nhưng khi nói câu này, nét mặt bà lại vô cùng thư thái, không chút đ/au buồn.
Nói xong, bà chui tọt vào gian nhà chính, dường như đang bận rộn làm điều gì đó.
Trên mặt mẹ tôi thoáng hiện lên vẻ đ/au thương, nhưng rất nhanh đã bị mẹ che giấu đi.
Đêm đó, đèn trong phòng bà nội sáng suốt đêm.
Khi tôi thức dậy đi vệ sinh, tôi thấy bóng của bà in trên cửa sổ. Tay bà cầm chuỗi hạt đó, dường như đang làm gì đó với nó.
Trong đêm tối mịt m/ù, tôi còn nghe thấy tiếng bà nội cười khẽ: "Hì hì hì..."
Chương 12
Chương 22
Chương 11
Chương 11
Chương 17
Chương 9
12
9
Bình luận
Bình luận Facebook