Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi bị giam lỏng.
Không cho ra khỏi cửa thì cũng thôi đi.
Đến cả lên mạng cũng không cho.
Tôi nghĩ Diệp Minh Khiêm muốn tôi ch*t vì buồn chán thì có.
Mấy ngày nay anh đều không về nhà.
Như đang hờn dỗi cái gì đó.
Cũng chẳng đưa ra giải pháp gì.
Tôi phản kháng không thành, liền phá tung phòng anh.
Tôi mở ngăn kéo liền tìm thấy chiếc hộp đựng đầy giấy note.
Nhưng phát hiện bên dưới có một quyển album ảnh.
Trên bìa ghi: Bảo bối của mẹ.
Ký tên: Khương Nghê.
Tên mẹ Diệp Minh Khiêm.
Bên trong toàn ảnh anh và ảnh chụp chung với mẹ.
Mẹ Diệp Minh Khiêm rất xinh đẹp.
Bà mất vì bệ/nh.
Cụ thể bệ/nh gì tôi không rõ.
Nửa năm sau khi bà mất, mẹ tôi dẫn tôi bước vào nhà này.
Ai lại thương đứa con do mẹ kế mang về chứ?
Huống chi lúc đó mẹ Diệp Minh Khiêm mới mất chưa đầy nửa năm.
Giờ nghĩ lại, anh gh/ét tôi cũng có lý do.
Không thể nói rõ ai đúng ai sai.
Nhưng lúc đó tôi còn quá nhỏ.
Những lời nói nặng nề rơi vào tuổi đời mỏng manh, đủ để đ/ập vỡ thứ gì đó.
Nỗi buồn của tôi là thật.
Tôi lật giở album.
Bỗng phát hiện phần sau toàn là ảnh của tôi.
Tôi ngủ, tôi chạy bộ, tôi đùa nghịch cùng bạn bè.
Tôi sững sờ.
Đờ đẫn nhìn những bức ảnh này.
Nhiều đến thế.
Rốt cuộc chụp từ khi nào vậy?
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 10: Em sợ tôi?
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook