Đế Bá

Đế Bá

Chương 3426: Một Kiếm Trảm Ngàn Địch (Hạ)

06/03/2025 00:48

Tiếng kêu thảm thiết liên hồi, những cao thủ này căn bản không thể ngăn cản được Bình Thành công tử, chỉ một chiêu ki/ếm đã đ/âm thủng yết hầu của bọn họ.

Hạ quận chúa sợ tái mét mặt mày, vội vàng lùi về sau, hét lên rằng:

- Sư huynh, c/ứu ta ---

"Keng ---"

Một tiếng ki/ếm ngân vang lên.

Lúc này Ki/ếm Tôn đứng ở đằng xa ra tay, trường ki/ếm của hắn vẫn chưa rút khỏi vỏ thế nhưng đã thấy ki/ếm khí cuồn cuộn hóa thành một ngàn thanh thiên ki/ếm vượt qua ngàn dặm ch/ém về phía Bình Thành công tử.

- Ki/ếm Tôn, ta xin lĩnh giáo một, hai.

Nhìn thấy Ki/ếm Tôn ra tay, Bình Thành công tử cười tươi, vỗ bao tải trên lưng, chỉ nghe từng tiếng ki/ếm ngân.

"keng, keng, keng" vang lên, chớp mắt mấy trăm thanh ki/ếm trúc bay ra ngoài.

- Đại La Ki/ếm Lãng ---

Bình Thành công tử hét dài, chỉ thấy ki/ếm trúc lập tức tạo thành một vòng ki/ếm hoàn khổng lồ, ki/ếm hoàn xoay chuyển che lấp vạn vực, nháy mắt ngăn chặn ki/ếm khí của Ki/ếm Tôn.

Chỉ nghe "ầm", ki/ếm khí b/ắn ra bốn phía, xung kích tám hướng.

Chỉ nghe một tiếng "xuy ---", m/áu tươi tung tóe, chiêu ki/ếm của Bình Thành công tử đ/âm xuyên lồng ng/ực của Hạ quận chúa.

Nàng trợn trừng hai mắt, không thể tin ngay cả đại sư huynh Ki/ếm Tôn ra tay mà cũng không thể c/ứu nổi nàng.

Đừng thấy ngày thường Bình Thành công tử mặt mày tươi cười, nói chuyện thân thiết, bình dị gần dũi.

Thế nhưng một khi đã ra tay thì mạnh mẽ quyết đoán, không hề nương tay, nháy mắt ch/ém gi*t kẻ th/ù của mình.

- Bình Thành, ngươi quá phận ---

Lúc này Ki/ếm Tôn tức gi/ận quát lạnh.

Khi Ki/ếm Tôn gi/ận dữ, chỉ thấy lửa ki/ếm tận trời, xua tan mây m/ù trên bầu trời, như thể có một thanh thần ki/ếm vô cùng khổng lồ phóng lên trên trời, c/ắt đ/ứt cửu vực.

Ki/ếm Tôn tức gi/ận, ki/ếm ý cuồ/ng bạo tàn phá thiên địa, để tất cả mọi người biến sắc, vội vàng lùi về phía sau, mặt mày ngơ ngác.

- Quá phận thì đã sao ---

Bình Thành công tử cười tươi, ki/ếm trúc chỉ vào Ki/ếm Tôn, nói chậm:

- Nếu như Ki/ếm Tôn muốn chiến, vậy thì Bình Thành sẽ tiếp tới cùng, xem xem Ki/ếm Tôn có phải là hư danh hay không.

Câu nói này của Bình Thành để tất cả mọi người hít lạnh, bởi vì câu nói này quá th/ô b/ạo.

Thế nhưng cũng có người chờ mong.

Bình Thành công tử ghi tên tâm công tử, còn Ki/ếm Tôn là đ/ao ki/ếm song tuyệt.

Mọi người muốn biết đ/ao ki/ếm song tuyệt cùng tam công tử ai mạnh hơn ai.

- Được, thành toàn ngươi ---

Ki/ếm Tôn hét dài,.

"keng" một tiếng, nháy mắt trường ki/ếm rời khỏi vỏ.

Trường ki/ếm vừa rời khỏi vỏ thì chiếu sáng mười ba châu, ánh ki/ếm sáng như tuyết khiến người ta không mở mắt nổi.

- Vậy thì chiến một trận.

Bình Thành công tử cười lớn, nụ cười vẫn xán lạn.

Ki/ếm trúc dồn dập tan rã, tan thành đạo văn.

Nháy mắt, thứ mà Bình Thành công tử đang cầm không còn là ki/ếm trúc nữa, mà là ki/ếm đạo.

"Ầm ---"

Trong nháy mắt, Bình Thành công tử cùng Ki/ếm Tôn xông lên trời.

Chớp mắt đã có một, hai chiêu va mạnh vào nhau, hoa lửa tung lóe, giống như một viên tinh cầu bùng n/ổ.

Lý Thất Dạ không có hứng thú với trận chiến của Bình Thành công tử cùng Ki/ếm Tôn.

Hắn chỉ thổi một hơi thật nhẹ, thổi giọt m/áu tươi đọng trên ki/ếm trúc.

Lúc này, Lý Thất Dạ mỉm cười đi về phía Chu Chí Khôn.

Chiêu ki/ếm của hắn không có lấy mạng Chu Chí Khôn.

Nhìn thấy chiêu ki/ếm của Lý Thất Dạ gi*t hơn một nghìn kẻ địch, Chu Chí Khôn sợ hãi, bởi vì từ trước tới nay hắn chưa từng nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng như vậy, chưa từng nhìn thấy chiêu ki/ếm khủng khiếp đến như vậy, hắn sợ hãi tới mức suýt nữa đã đái ra quần.

Khi Chu Chí Khôn hoàn h/ồn lại thì mặt mày tái mét, dáng vẻ mất h/ồn mất vía, vừa lùi về phía sau, vừa gào rằng:

- Ngươi...

ngươi...

ngươi....

ngươi muốn làm gì ---

Lúc này có không ít tu sĩ nhìn sang bên này, mọi người không khỏi nín thở.

Đối với các cao thủ cường giả, chút đạo hạnh của Chu Chí Khôn chẳng ra làm sao cả, thứ khiến bọn họ kiêng kỵ chính là chỗ dựa của hắn.

Mà lúc này chỗ dựa của hắn đang ở gần đó, chính là lão đầy tớ Phiền Quý Hưng của Mộc công tử.

- Không làm gì cả.

Lý Thất Dạ đi về phía Chu Chí Khôn, không nhanh không chậm, cười nhạt rằng:

- Ta đang tính xem có nên l/ột da của ngươi, để ngươi mở mang th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn của ta hay không mà thôi.

- Ngươi...

ngươi....

ngươi....

ngươi...

ngươi đừng xông bậy tới đây ---

Chu Chí Khôn hét lớn:

- Ta...

ta...

ta...

Phiền lão đang ở đây đấy.

Lúc này Chu Chí Khôn sợ bể mật, vừa lùi về sau, vừa ngoác miệng kêu la.

- Thì đã sao?

Lý Thất Dạ cười nhạt, nói rằng:

- Ta muốn l/ột da của ngươi, ai ở đây cũng không có tác dụng.

Chu Chí Khôn sợ thật rồi, xoay người chạy về phía Phiền Quý Hưng.

Có thể nói hắn đã dốc hết sức bú sữa mẹ, vừa chạy vừa gào rằng:

- Phiền lão...

mau...

mau c/ứu...

mau c/ứu ta...

hãy gi*t tên á/c m/a này ---

Trên thực tế Phiền Quý Hưng vẫn luôn nhìn sang bên này, nhìn thấy Chu Chí Khôn chạy về phía này, hai mắt của hắn phát lạnh, lạnh lùng nhin Lý Thất Dạ.

Lúc này tất cả mọi người đều nhìn Phiền Quý Hưng.

Hắn là lão bộc của Mộc thiếu chủ, qu/an h/ệ với Mộc thiếu chủ hơn hẳn tông đồ như Chu Chí Khôn.

Hắn là người đi theo Mộc thiếu chủ từ trên xuống đây, là gia nô của Mộc gia, cũng là một vị Chân Thần.

Có thể nói, địa vị của Phiền Quý Hưng cao hơn Chu Chí Khôn rất nhiều, ở một mức độ nào đó thì lời nói của hắn cũng có thể đại biểu cho lời nói của Mộc thiếu chủ.

Người khác có thể âm thầm xem thường cái loại tiểu bối cáo mượn oai hùm Chu Chí Khôn, thế nhưng lại không ai dám thất lễ với Phiền Quý Hưng.

Không chỉ bởi vì hắn là một vị Chân Thần, cũng không phải chỉ vì hắn là lão bộc của Mộc thiếu chủ, mà bởi vì hắn là người của Mộc gia, là người tới từ bên trên, đã ở Mộc gia cả cuộc đời.

Thân phận địa vị như vậy, người hầu cùng tông đồ mà Mộc thiếu chủ mời chào ở Vạn Thống Giới không thể nào so sánh được.

Lúc này mọi người cùng nhìn Phiền Quý Hưng, mọi người muốn biết hắn sẽ làm như thế nào.

Dù sao, mọi người đã biết Lý Thất Dạ mạnh mẽ cùng bá đạo như thế nào, hắn là người xem thường người trong thiên hạ.

- Các hạ, bỏ đi ---

Phiền Quý Hưng nói:

- Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, chớ đuổi cùng gi*t tuyệt!

- Ngươi là thá gì?

Lý Thất Dạ nói một cách lười biếng, vẫn đuổi theo Chu Chí Khôn, không nhanh không chậm.

Phiền Quý Hưng biến sắc.

Từ khi hắn đi theo chủ nhân tới Vạn Thống Giới thì luôn cao cao tại thượng, không ai ở Vạn Thống Giới không nể tình hắn, ai mà dám không nể mặt mũi hắn?chương

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu