Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hôm nay, tôi và mẹ cùng nhau xới đất, bón phân cho cây rau trong chậu hoa, ba và em trai một người chống đẩy, một người đang tập quyền quân đội.
Em trai vừa tập vừa lý luận hùng h/ồn: “Là hai người đàn ông duy nhất trong nhà, Tiểu sinh đây nhất định bảo vệ an toàn tính mạng cho hai quý cô!”
Hành vi hài hước khiến mọi người cười ồ lên. Thế nhưng, cảnh tượng mẹ hiền con thảo này chưa duy trì được bao lâu, đã bị tiếng gầm của sư t.ử Hà Đông của mẹ tôi phá vỡ.
10.
Nguyên nhân là mẹ tôi phát hiện trong nhà có hơn hai mươi chai rư/ợu quý đã trữ lâu năm như Nữ Nhi Hồng, Rhum Louis XIII, v.v… Và trong tủ giày còn phát hiện ra giày thể thao phiên bản giới hạn mà em trai m/ua.
Mặc dù ba tôi kinh doanh một nhà máy nhỏ, thu nhập cũng đủ để cả nhà chúng tôi sống cuộc sống khá giả. Nhưng mẹ tôi bình thường rất chú trọng tiết kiệm. Bà luôn nói: “Từ tiết kiệm sang xa hoa thì dễ, từ xa hoa quay về tiết kiệm thì khó.”
Những chai rư/ợu quý này, ba tôi đã muốn m/ua từ lâu, còn đôi giày thể thao kia em trai tôi cũng đã thèm muốn từ lâu. Cuối cùng, họ đã xuống tay trước khi tận thế đến.
“Sao lại m/ua những thứ đắt tiền như vậy? Thật là phung phí tiền!” Mẹ tôi đ/au lòng nói, “Hai cha con học theo Nữu Nữu đi, không bao giờ m/ua sắm lung tung.”
Lúc này tôi rụt rè giơ tay...
“Mẹ, thật ra con cũng đã m/ua rồi.” Tôi kéo từ trong phòng ra một thùng vật phẩm có chữ ký và đồ lưu niệm Anime.
Đang chờ mẹ tôi nổi gi/ận, không ngờ bà thở dài một tiếng. Quay người đi vào phòng lấy ra một chiếc áo khoác hàng hiệu xa xỉ.
Chúng tôi nhìn nhau rồi cùng lúc… Cười phá lên ha ha.
11.
Sau bữa trưa.
Ba tôi lấy ra dây thép và xích sắt từ hộp dụng cụ, cùng với cờ lê và một số dụng cụ mà tôi không biết tên. Khóa ch/ặt cánh cửa lối thoát hiểm ở tầng này. Thậm chí còn dùng cả thanh chặn cửa.
Tôi giơ ngón tay cái lên, “Ba ơi, thời xưa công thành, thật sự nên phái ba đi canh giữ cửa thành!”
Tòa nhà chúng tôi có tổng cộng tám tầng, đều là một thang máy một hộ gia đình. Thẻ thang máy ở mỗi tầng chỉ có thể quẹt để lên tầng tương ứng. Khi cúp điện, thang máy sẽ dừng ở tầng trệt không di chuyển. Lối thoát hiểm là lối ra vào duy nhất. Chỉ cần khóa ch/ặt cánh cửa tầng này, thì dù là x/á/c sống hay người đến cư/ớp vật tư, đều không thể dễ dàng đột nhập.
Bằng cách đó, dù là nhà chúng tôi hay căn trên lầu, đều là tương đối an toàn.
Ban đêm, mẹ tôi nấu một bữa ăn rất thịnh soạn.
“Giờ thời tiết nóng, rau tươi khó bảo quản, chi bằng ăn hết đi, sau này muốn ăn đồ tươi thì chỉ còn chờ lứa rau trong chậu lớn lên thôi.”
Ba tôi cũng khui một chai rư/ợu, “Nào, chúng ta cạn một ly, về sau dù gặp chuyện gì, gia đình chúng ta cùng nhau đối mặt!”
Ăn cơm xong, mẹ tôi theo thông lệ đi ra phòng khách xem phim. Mặc dù tôi đã kể cho bà nghe cốt truyện của hơn chục tập sau, vào ngày tôi trùng sinh.
Ba tôi ngồi một mình ở ban công, nhìn ra màn đêm vô tận, không biết đang suy nghĩ gì, có lẽ đang lo lắng liệu gia đình chúng tôi có chống đỡ được t.h.ả.m họa sắp tới hay không.
Em trai tôi thì như không có chuyện gì, ngược lại còn có chút mừng thầm vì tận thế đến thì nó không cần đi học nữa.
Nào ngờ, nó vui mừng quá sớm. Mẹ tôi đưa cho nó một cái hộp, nó cứ ngỡ là món quà bất ngờ, hí hửng mở ra, bên trong lại là một bộ sách Ngũ Tam (sách luyện thi) mới toanh.
Mẹ tôi nói một cách sâu sắc: “Chim ng/u bay sớm (chỉ người kém phải cố gắng hơn), thời gian này con không nỗ lực, tương lai con sẽ bị người ta vượt mặt, đợi khôi phục trật tự, con vẫn phải thi Đại học.”
Đó chính là giáo d.ụ.c thúc đẩy của các bậc phụ huynh Trung Quốc, mặc dù bị bóng tối tận thế bao phủ, uy lực vẫn không hề suy giảm.
12.
Đêm hôm đó, tôi nằm trằn trọc trên giường, trong lòng khó chịu khôn ng/uôi. Nhìn đồng hồ trên điện thoại, hai giờ sáng, tôi vẫn không chút buồn ngủ.
Bên ngoài là một sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, trước khi cơn bão lớn ập đến luôn luôn là sự yên tĩnh kỳ lạ này. Điều đó khiến người ta cảm thấy bất an và nghẹt thở, sự yên tĩnh này bị phá vỡ bởi tiếng ch.ó sủa đột ngột vang lên.
Tôi vén rèm cửa lên một khe hở.
Qua khe hở đó, tôi vừa vặn nhìn thấy con đường trước cổng khu chung cư. Trên đường là một người đàn ông lảo đảo, trông giống như một gã s/ay rư/ợu.
Một con ch.ó hoang không biết từ đâu tới đi/ên cuồ/ng sủa vào “gã s/ay rư/ợu” đó.
“Gâu! Gâu gâu!”
Tiếng động đã khiến người bảo vệ đang trực ca đêm mở cửa bước ra. Lúc này, “gã s/ay rư/ợu” chỉ cách người bảo vệ khoảng mười mét.
Người bảo vệ hét lớn về phía gã say: “Thưa ông, đã khuya rồi, xin đừng nán lại ở đây!”
Trong lúc nói, gã s/ay rư/ợu đó đã tiến đến trước mặt anh ta.
Lúc này, người bảo vệ dường như nhìn thấy thứ gì đó đ/áng s/ợ, liên tục lùi lại. Không ngờ lại bị gã s/ay rư/ợu đó lao vào đ/è ngã.
“Này, anh còn như thế, tôi sẽ báo cảnh sát đấy! Á! Mày c.ắ.n người làm cái quái gì?!” Người bảo vệ kêu đ/au.
Nghe đến đây, tim tôi thắt lại! Cảm giác đ/au đớn bị x/á/c sống x/é x/á/c ở kiếp trước lại hiện lên trong đầu tôi, cơ thể tôi r/un r/ẩy không kiểm soát được.
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook