Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe nói rắn thần đã tồn tại từ thời kiến quốc, sống đến hơn 100 năm, muốn mượn âm khí của các cô gái trẻ để tu luyện.
Làng chúng tôi bao quanh bởi núi non, nghèo nàn xơ x/ác, muốn ra ngoài một chuyến vô cùng khó khăn, lâu dần, dân làng cũng chẳng còn muốn đi đâu nữa.
Sau này, trưởng làng đã lập giao kèo với rắn thần, đem các cô gái trong làng dâng lên cho nó lựa chọn.
Đổi lại, nếu rắn thần chọn được cô gái phù hợp, nó sẽ mang đến vàng bạc châu báu cho cả làng.
Làng chúng tôi có thể tồn tại đến tận ngày nay, đều là nhờ sự che chở của rắn thần.
Thế nhưng những năm gần đây, trong làng mãi vẫn không xuất hiện "xà nữ cực âm", rắn thần cũng không ghé thăm, khiến các gia đình nghèo đến mức sắp không còn gạo mà nấu.
Mà giờ đây, chị gái tôi được rắn thần lựa chọn, đúng là vẻ vang cho cả dòng họ.
Trưởng làng nhìn chị mà tươi cười hớn hở, lệnh cho người mau chóng đưa chị về nhà, cung phụng cơm ngon rư/ợu ngọt.
Lúc này, ánh mắt những người đàn ông trong làng đều lóe lên tia sáng kỳ lạ, khóe miệng nở nụ cười mà nhìn chằm chằm vào chị gái tôi.
Những người phụ nữ khác trong làng gh/en tị đến đỏ mắt, cũng ngày ngày đến ngâm mình ở hồ nước, hy vọng rắn thần có thể nhập thể vào họ, để họ cũng được hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất cả làng.
Ban đầu tôi không hiểu hành động của họ, nhưng khi thấy dáng vẻ tận hưởng của chị gái tôi, tôi cũng bắt đầu cảm thấy ngưỡng m/ộ.
Chị gái tôi mỗi ngày đều nằm trên giường trải thảm lông cừu, được cung phụng ăn ngon mặc đẹp.
Hơn nữa, để tăng thêm âm khí cho chị, người ta còn thỉnh thoảng gọi vài người đàn ông đến giúp đỡ chị.
Cảnh tượng đó khiến người ta thấy ngứa ngáy trong lòng.
Việc nuôi rắn thần phải kéo dài đúng 49 ngày.
Thời gian đã sắp đến.
Bụng chị gái tôi phình to, mỏng đến mức gần như trong suốt, thậm chí có thể thấy thứ gì đó đang ngọ nguậy bên trong.
Mẹ tôi hớt hải chạy vào nhà, kéo mạnh hai chân chị ra, ghé sát mặt vào nhìn tới nhìn lui: "Sắp được rồi, sắp được rồi, nhà chúng ta sắp phát tài rồi."
Sau đó, mẹ quay đầu lườm tôi một cái, t/át thẳng vào mặt tôi: "Con ranh, còn không mau đi gọi trưởng làng đến đây?!"
Tôi dừng việc quét dọn, lập tức chạy về phía nhà trưởng làng.
Nào ngờ vừa ra khỏi cửa, tôi đã bị Huyền Bà lén lút kéo vào nơi không một bóng người.
Bà ấy dùng con mắt m/ù lòa quan sát tôi một lượt, khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
"Huyền Bà, cháu đang định đến nhà bà, mời bà và trưởng làng đến..."
"Suỵt! Đừng nói gì cả." Huyền Bà ra hiệu im lặng, ánh mắt liếc nhìn xung quanh.
Đột nhiên, bà ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi: "Cháu thực sự không biết thứ trong bụng chị gái cháu là gì sao?!"
"Là rắn... rắn thần, không phải sao? Mọi người đều biết kẻ nhập thể vào chị cháu là rắn thần linh thiêng nhất mà. Hơn nữa chị cháu mỗi ngày đều vui vẻ, mẹ cháu nói rắn thần là linh vật." Tôi ấp úng đáp lại.
Huyền Bà nhìn tôi, thở dài một tiếng nặng nề, lắc đầu nói: "Con bé ngốc, đã biết là rắn thần, cháu không thấy có gì đó bất thường sao? Rắn nhập vào cơ thể người, thì người đó còn sống được nữa hay không? Cháu định mặc kệ, để chị cháu bị rắn hút cạn sinh khí mà ch*t thật à?"
Tôi bị lời bà ấy nói dọa sợ đến mức run lẩy bẩy.
Người trong làng từ trước đến nay chỉ nói về lợi ích của việc rắn thần nhập thể, rằng nó mang lại tài lộc cho cả làng, đàn ông không cần phải đi làm thuê nữa, nhưng chưa bao giờ có ai nhắc đến tác hại của nó.
Nghĩ kỹ lại, những người phụ nữ bị rắn thần nhập thể trong làng những năm qua dường như đều biến mất không dấu vết.
Họ giống như những vật chứa hoàn thành nhiệm vụ, nhiệm vụ xong rồi thì người cũng biến mất.
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi lo lắng cho chị gái mình: "Huyền Bà, vậy chị cháu phải làm sao đây?"
Huyền Bà nhìn quanh, x/ác nhận xung quanh không có ai liền đưa bàn tay khô khốc ra, kéo tôi lại gần hơn: "Đêm nay, hãy đưa chị cháu đến hồ nước sau núi."
Chương 10
Chương 12
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook