Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giai đoạn sau của lớp 12, thời gian trôi nhanh như thể có ai đó đang đuổi theo phía sau.
Thi thử lần một, lần hai, lần ba.
Lễ tuyên thệ, lễ trưởng thành, giai đoạn nước rút 100 ngày.
Tất cả mọi người đều bị cuốn theo guồng quay đó mà tiến về phía trước.
Tôi và Văn Dã cũng vậy.
Khác biệt ở chỗ.
Cậu ấy bắt đầu có mục tiêu.
Trước đây khi có người hỏi Văn Dã sau này muốn làm gì.
Cậu ấy luôn nói không biết.
Sau này tôi hỏi cậu ấy.
Cậu ấy nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng đường hoàng.
"Muốn đến cùng thành phố với cậu."
Tôi ngẩn người.
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Chứ còn gì nữa?"
Văn Dã đẩy đề vật lý về phía tôi.
"Tớ không thể để cậu chạy quá xa một mình được."
"Nếu không, cậu thu hút người khác như vậy, tớ không yên tâm."
Tôi bị cậu ấy chọc cười.
"Ai thu hút người khác?"
"Cậu chứ ai."
Văn Dã chống cằm nhìn tôi, trong mắt tràn ngập sự thiên vị rõ rành rành.
"Lâm Dữ."
"Cậu chẳng hề biết bản thân mình có sức hút thế nào đâu."
Khoảng thời gian đó, Văn Dã rất nỗ lực.
Nỗ lực đến mức thầy chủ nhiệm cũng phải kinh ngạc.
Cậu ấy sẽ học thuộc lòng cả một trang giáo dục công dân trước giờ truy bài.
Sẽ chủ động tìm giáo viên để hỏi bài.
Sẽ lật nát cuốn sổ ghi chép lỗi mà tôi đã tổng hợp cho cậu ấy.
Sẽ tiện tay đưa cà phê cho tôi khi tôi buồn ngủ đến mức không chịu nổi, rồi cũng tự rót cho mình một cốc.
Chúng tôi giống như hai sợi dây đàn cùng bị kéo căng.
Mệt là thật.
Nhưng thật may mắn.
Tôi không phải là người duy nhất.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 10
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook