Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Tự nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ một:
“Vì tôi không muốn ra ngoài nhặt x/ác cho anh.”
Câu nói ấy còn hiệu quả hơn bất kỳ lời trấn an nào.
Người đàn ông áo xanh lập tức cứng đờ.
Cả khoang máy bay cũng im lặng theo.
Bởi vì tất cả mọi người đều đã hiểu—
Thẩm Tự không phải đang dọa anh ta.
Mà là đang nói sự thật.
Nửa giờ sau đó, tất cả mọi người đều phải chịu đựng trong một bầu không khí ngột ngạt đến cực độ.
Nhưng rất nhanh, một vấn đề mới lại bày ra trước mắt.
Máy bay không phải nơi trú ẩn an toàn.
Thức ăn và nước uống trên máy bay có hạn, nhà vệ sinh cũng có hạn, trong số hành khách còn có người già và trẻ nhỏ.
Nếu không có sự hỗ trợ từ mặt đất, chúng tôi không thể cứ mãi ở trong khoang máy bay.
Người đầu tiên nói thẳng ra điều này vẫn là người đàn ông mặc vest.
“Không thể chờ thêm nữa!”
Anh ta đứng bật dậy, giọng vừa gấp gáp vừa cáu kỉnh.
“Sân bay lớn như vậy, kiểu gì chẳng có cửa hàng tiện lợi, nhà kho, hiệu th/uốc. Ở lại trên máy bay mới là chờ ch*t!”
Lập tức có người phụ họa.
“Đúng vậy, trẻ con cũng phải ăn chứ!”
“Không thể cứ ở đây cả đêm được!”
“Chúng ta phải tự tìm đường sống!”
Ngay cả người mẹ ngồi bên cạnh tôi cũng cắn môi, gật đầu.
Bởi vì trong lòng mọi người đều hiểu.
Sợ hãi không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì.
Muốn sống, thì phải hành động.
Thẩm Tự im lặng một lúc, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Có thể xuống máy bay.”
Tất cả ánh mắt trong khoang lập tức đổ dồn về phía anh.
“Nhưng phải chia thành từng nhóm. Tất cả mọi người đều phải nghe theo chỉ huy, không được hành động một mình, không được chạy lung tung, không được tự ý tách khỏi đội.”
Người đàn ông mặc vest nhếch khóe miệng, vẻ mặt có phần kh/inh thường.
“Anh thật sự coi mình là chỉ huy đấy à?”
Thẩm Tự thậm chí chẳng buồn nhìn anh ta thêm một lần.
“Anh có thể không nghe.”
“Với điều kiện anh có bản lĩnh tự sống sót qua đêm nay.”
Lần này, người đàn ông mặc vest không nói gì nữa.
Bởi vì giọng điệu của anh quá tự nhiên.
Tự nhiên đến mức giống như anh đã mặc định rằng—
Tối nay nhất định sẽ có người ch*t ở đây.
Khi cửa khoang mở ra, một luồng gió mang theo mùi m/áu và khét ch/áy lập tức ùa vào.
Gần như tất cả mọi người đều đồng loạt biến sắc.
Gió đêm lạnh buốt, quét qua sân đỗ, lạnh như lưỡi d/ao lướt sát tận xươ/ng.
Thẩm Tự là người đầu tiên bước xuống.
Trong tay anh cầm một thanh nạy kim loại.
Theo sau là mấy nam tiếp viên hàng không, người cầm rìu c/ứu hộ, người cầm bình chữa ch/áy và thanh kim loại.
Tôi đứng trên đầu cầu thang máy bay, cúi xuống nhìn một cái.
Trống trải.
Sáng choang.
Ch*t lặng.
Chương 8
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 23
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook