Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tin tức bạn đời của Thượng tướng theo trai chỉ trong mấy ngày đã lan truyền khắp Đế quốc đầy ngập tin đồn.
Mọi người đều tưởng Thượng tướng sẽ tống cổ Omega cấp thấp của mình ra khỏi cửa, nhưng rốt cuộc chẳng ai ngờ, vị Thượng tướng thất sủng lại bị chính Omega của mình tống vào lãnh cung trước.
Tôi sợ Tần Khác bắt được tôi, trong cơn gi/ận dữ sẽ ném tôi vào Rừng tộc Thú - nơi mà những Omega không nghe lời đều bị ném vào đó.
Tôi sợ tộc Thú nhất...
Tôi mấy ngày liền không dám ra ngoài.
Cho đến khi nghe tin thỏa thuận hòa bình của Tần Khác bị cấp trên bác bỏ, cấp trên lệnh anh ấy lập tức dẫn quân xuất phát, rời khỏi khu dân cư.
Tôi mới dám từ ổ được dựng trong thời kỳ làm ổ thò đầu ra như chim cút.
Ninh Sanh bưng cho tôi một cốc nước ấm.
"Anh, anh uống chút nước đi..."
Tôi cúi đầu uống một ngụm nhỏ, mắt đỏ hoe than thở.
"Sao pheromone của cậu chẳng có tác dụng gì cả..."
Ninh Sanh có chút lúng túng.
"Anh, có lẽ pheromone của em cấp bậc chưa đủ cao... Em, em đi xem thử có tìm được pheromone tương tự không."
Đi tìm pheromone của Alpha khác để an ủi vợ mình?
... Sao không để con gọi người khác là cha luôn đi?
Tính khí thời kỳ mang th/ai vốn không tốt lắm, tôi trực tiếp nắm cổ tay cậu ta, đ/è cậu ta xuống đất.
Mồ hôi ướt đẫm, nhớp nháp dính đầy pheromone phát tình, men theo thái dương chảy đến đôi môi khô khốc của Alpha.
Ninh Sanh gần như theo bản năng li/ếm môi.
"Cậu có phải Alpha không? Rốt cuộc cậu có được hay không?"
Phải chẳng vì không yêu nên đến mức ngay cả pheromone cũng tiếc rẻ.
Cậu ta cụp mắt, tỏ vẻ có chút mất mát.
"Anh... Pheromone của em và đứa nhỏ không đủ hòa hợp, cố ép giải phóng thế này sẽ làm tổn thương anh và đứa nhỏ đấy."
"Cậu nói gì?"
Đầu óc tôi có chút không xoay chuyển kịp.
Nửa ngày mới hoàn h/ồn: "Con không phải của cậu à?"
Trong mắt Ninh Sanh lộ rõ vẻ trong trẻo chỉ riêng người trẻ mới có.
"Hả? Con là của em sao? Nửa đêm dí sát mặt gọi một tiếng vợ, rồi lén hôn một cái cũng có th/ai được ạ?"
???
... Không phải cậu ta.
Alpha đã lên giường với tôi không ngốc đến thế.
Tôi rụt tay về, buông tha cậu ta.
"Tôi không biết đứa nhỏ không phải của cậu. Lợi dụng cậu để đưa tôi chạy khỏi nhà họ Tần, tôi rất xin lỗi."
Ninh Sanh lắc đầu: "Không sao đâu. Dù gì anh cũng không thích Thượng tướng, rời khỏi cái hang hùm sói ấy cũng tốt."
Tôi thất thần gật đầu, rồi mở điện thoại lên.
Lần nữa x/ác nhận thời gian đặt chỗ phẫu thuật ph/á th/ai.
Chương 8
Chương 10
Chương 23
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 12
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook