Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi buộc lại áo choàng tắm, lục tìm bản hợp đồng ra rồi nhét vào tay cậu ta.
Khóe môi Thịnh Trạc vốn đang cong lên mang theo ý cười dần dần mím ch/ặt lại thành một đường thẳng.
"Không phải bao nuôi, mà anh đơn thuần chỉ muốn có một đứa con?"
Không hiểu sao lại thấy chột dạ: "Đúng vậy..."
Cậu ta lật xem hợp đồng đến mức phát ra tiếng sột soạt, hàng chân mày nhíu ch/ặt.
"Một khi x/á/c nhận đã thụ th/ai, lập tức tiền trao cháo múc, bên Alpha không được lấy bất kỳ lý do gì để tiếp cận, liên lạc hay quấy rầy cuộc sống sau này của bên Omega?"
Tôi gật gật đầu: "Cũng không được phép tiết lộ việc mình là cha ruột của đứa trẻ."
Những điều kiện này đều tốt cho cả đôi bên, chẳng có lý do gì lại không chấp nhận.
Nhưng nhìn sắc mặt đang dần trầm xuống của Thịnh Trạc, trong lòng tôi bỗng chốc cảm thấy bất an.
Chuyện gì thế này, cậu ta trông có vẻ không được vui cho lắm.
"... Giang tổng, đứa trẻ nếu không có pheromone của Alpha an ủi thì sẽ không thể phát triển khỏe mạnh và chào đời được đâu."
Về chuyện này thì cậu ta không cần phải lo lắng.
Nhà họ Giang đã xây dựng một trung tâm xoa dịu Omega dành riêng cho ba anh em chúng tôi, có chuyên gia điều chế pheromone.
Pheromone Alpha nhân tạo có thể giúp chúng tôi vượt qua kỳ phát tình một cách thoải mái, chắc chắn cũng có thể giúp tôi vượt qua thời kỳ th/ai nghén.
Nói mới nhớ, loại tôi hay dùng nhất lại có chút giống với mùi của Thịnh Trạc.
Thịnh Trạc im lặng một lát, lại nói: "Tiến vào khoang sinh sản không tránh khỏi việc kết nút, sau này anh sẽ mang theo dấu ấn vĩnh viễn của tôi..."
"Cậu yên tâm. Tôi đã tính toán kỹ lưỡng cả rồi." Tôi cười hì hì: "Đợi tôi nhận được tài sản thừa kế sẽ đi xóa dấu ấn của cậu, bây giờ công nghệ này rất phát triển, hoàn toàn không gây hại gì cho cơ thể đâu."
Thịnh Trạc triệt để trầm mặc luôn.
"Còn câu hỏi nào nữa không?"
Tôi hơi sốt ruột, không hiểu cậu ta còn e ngại điều gì nữa.
Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định dùng tiền đ/ập tan sự lo lắng của cậu ta.
"Nếu không có gì bất ngờ thì tuần sau tôi sẽ đến kỳ phát tình, trong vòng ba ngày làm cho tôi mang th/ai, cho cậu ba triệu tệ, đủ chưa?"
Thịnh Trạc nâng mắt lên, nhìn chằm chằm tôi không nói lời nào.
Chương 6:
Nói thật thì ba triệu tệ còn cao hơn cả chi phí anh hai bỏ ra đấy.
Nếu cậu ta không chấp nhận, vậy thì tôi chỉ đành...
"Vậy năm triệu tệ thì sao? Đủ rồi chứ."
Thịnh Trạc lắc đầu.
Vãi.
Tính toán đủ đường, lại không tính đến chuyện cậu ta là kiểu người sẽ được voi đòi tiên, công phu sư tử ngoạm.
Làm sao bây giờ, hôn cũng hôn rồi, còn bị cậu ta nhìn thấy hết cả rồi.
Tôi h/ận bản thân mình bị sắc đẹp làm cho mờ mắt, chẳng thèm đề phòng chút nào.
"Cậu muốn bao nhiêu?"
Chắc là biểu cảm của tôi lúc này trông đặc sắc lắm, Thịnh Trạc bỗng dưng bật cười.
"Giang tổng, trong mắt anh, tôi đáng giá đến thế sao?"
Được được được, dám làm kiêu với tôi.
Tôi cũng chẳng phải quả hồng mềm dễ nắn đâu: "Nếu cậu không muốn, tôi có thể tìm người khác."
"Hửm?" Cậu ta kéo tôi đang định đứng dậy lại: "Tôi không nói là không muốn."
"... Vậy cậu có ý gì?"
"Không cần đến ba ngày."
Khóe môi Thịnh Trạc cong lên tạo thành một vòng cung.
"Một đêm, là đủ rồi."
!
Không hổ danh là Alpha mà tôi nhắm trúng, thật mạnh mẽ và tự tin.
"Nhưng mà."
Cậu ta lật đi lật lại xem hợp đồng, cuối cùng chỉ tay vào một dòng.
"Sai lỗi chính tả."
...
Thư ký làm ăn kiểu gì vậy không biết.
"Nên hôm nay tôi không thể ký được."
"Tôi sẽ sai người in lại một bản khác ngay lập tức."
"Không vội, tôi có thể thực hiện nghĩa vụ trước."
Chương 19
Chương 31
Chương 6
Chương 11
Chương 12
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook