Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Anh trai tôi là tên ngốc
- Chương 13
Ngoại Truyện (Thời Niên Thiếu Của Nhân Vật Chính)
Tống Nhất Xuyên:
Lần đầu tiên tôi gặp Giang Tụ, là năm tôi mười hai tuổi.
Mẹ tôi vừa mất được nửa tháng, Tống Hải đã đón một người phụ nữ về nhà.
Còn dắt theo một đứa con riêng.
Cậu bé đó ôm khư khư con búp bê vải cũ kỹ, nép sau lưng mẹ, ngập ngừng e sợ liếc nhìn tôi.
"Nhất Xuyên, đây là dì Giang." Tống Hải xoa đầu cậu bé, lại nói: "Đây là anh con, Giang Tụ."
"A Tụ nó... có chút khác biệt với những đứa trẻ khác, con phải chăm sóc nó nhiều hơn."
Gương mặt ông bình thản, nhưng ánh mắt nhìn Giang Tụ lại hiếm hoi dịu dàng.
Giang Nhược Thư là người tình thời trẻ của Tống Hải, nhưng vì áp lực gia đình, cuối cùng ông vẫn kết hôn với mẹ tôi.
Sau này, Giang Nhược Thư cũng lấy chồng, nhưng lại sinh ra một đứa trẻ đần độn, vợ chồng vì thế bất hòa, cuối cùng ly hôn.
Có lẽ yêu ai yêu cả đường đi, gh/ét ai gh/ét cả tông chi họ hàng.
Ánh mắt Tống Hải nhìn Giang Tụ, là thứ chưa từng dành cho tôi.
Có lẽ bầu không khí quá ngột ngạt, Giang Nhược Thư cười gượng, dỗ dành Giang Tụ:
"A Tụ, lúc đến không phải con nói muốn làm bạn với em trai sao, sao bây giờ lại không nói gì?"
Trong chốc lát, ba ánh mắt đổ dồn vào Giang Tụ.
Anh ấy há miệng, mặt đỏ bừng, môi mấp máy, nhưng không phát ra được tiếng nào.
Mấy ngón tay cuống quýt như muốn bóp nát con búp bê vải.
Trông thật vô dụng.
Giang Nhược Thư vỗ lưng an ủi: "A Tụ, không cần vội, nói từ từ thôi."
Tôi nhìn chằm chằm anh ấy, hừ lạnh một tiếng.
"Sao, con trai mới của ông đến nói cũng không nên lời à?"
Giang Nhược Thư gi/ật mình, cúi đầu thấp hơn.
"Tống Nhất Xuyên! Con nói năng cho đàng hoàng vào."
Tống Hải trầm giọng, sắc mặt khó coi, gân xanh trên tay nổi lên.
Xem bộ dạng, có vẻ như sắp t/át tôi.
Đột nhiên, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, x/é tan bầu không khí căng thẳng.
Giang Tụ giơ tay lên: "Em... em trai, chào em, tặng em kẹo."
Anh ấy như mới học nói, phải mất rất lâu mới lắp bắp nói xong.
Đôi mắt tròn và sáng ngời, nhìn tôi trong veo và ngượng ngùng, như vừa hoàn thành một thử thách khó khăn.
Lòng bàn tay anh ấy đang xòe ra hơi r/un r/ẩy, nằm trên đó là vài viên kẹo.
Không biết đã nắm bao lâu, vỏ bọc nhựa bung ra, kẹo bên trong đã hơi chảy.
Mật kẹo dính nhớp nháp trên tay, Giang Tụ không hề hay biết, vẫn giơ ra như kho báu.
Gắng sức nói: "Em... em trai, ăn... ăn kẹo."
Khi nói, đặc điểm khiếm khuyết trí tuệ lộ rõ hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc, mấy viên kẹo như tỏa ra hương ngọt ngào nồng nặc, tựa làn sương không tan, quẩn quanh đầu mũi tôi.
Hôm đó, dưới ánh mắt đầy mong đợi của Giang Tụ, tôi hất tay anh ấy ra.
Kẹo trong tay anh ấy lăn xuống đất, phát ra vài tiếng động nhẹ.
Giang Tụ rất buồn, nhưng khi Tống Hải định đ/á/nh tôi, lại khóc lóc kéo tay ông lại.
Giả tạo!
Hôm sau, tôi ném con búp bê vải cũ của anh ấy đi, anh ấy khóc rất thảm thiết.
Tống Hải bắt tôi tìm lại, còn bắt tôi xin lỗi Giang Tụ.
Một con búp bê rá/ch nát, có đáng không?
Hôm thứ ba, tôi bỏ ớt vào cốc nước của Giang Tụ, kết quả anh ấy uống một ngụm liền bị dị ứng.
Giang Nhược Thư và Tống Hải sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, hai người hối hả đưa Giang Tụ đến bệ/nh viện.
Như thế mà cũng dị ứng, đúng là yếu ớt.
Tôi bị Tống Hải t/át một cái, mặt nóng rát.
Nhưng lại bất chợt nhớ đến trước đây mình bị bệ/nh, bụng đ/au quặn liên tục mấy ngày, cuối cùng không chịu nổi, ngất xỉu trong lớp học.
Tỉnh lại là ở bệ/nh viện, hơi thở toàn mùi th/uốc khử trùng.
Giáo viên đang gọi điện cho Tống Hải, giọng nói người đàn ông truyền từ đầu dây bên kia vào tai tôi, trong phòng bệ/nh yên tĩnh nghe rất rõ.
Ông ta nói: "Chuyện nhỏ thôi, cũng không ch*t được."
Ngày thứ tư, tôi không cố ý trêu chọc Giang Tụ nữa, lần đầu tiên cười tươi gọi một tiếng "anh".
Đối diện với sự thân thiết đột ngột của tôi, anh ấy sững sờ, trên mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi kích động, miệng mở ra đóng lại, nhưng không nói được một câu trọn vẹn, cuống đến mức mặt đỏ bừng, hai tay không ngừng khoa chân múa tay trong không trung.
Mãi một lúc sau, anh ấy mới nói được:
"A Xuyên... em trai, em... em tìm anh chơi à?"
Đúng là đồ ngốc.
Tôi cười: "Đúng vậy, anh muốn ra ngoài chơi với tôi không?"
Anh ấy gật đầu lia lịa, nhưng thần sắc lập tức ủ rũ.
"Nhưng mẹ không cho anh ra ngoài."
Tôi ra hiệu "suỵt": "Vậy đừng nói gì, chúng ta lén đi."
Tôi dẫn anh ấy đi tàu điện rất lâu, lại đổi mấy chuyến xe buýt, đến một công viên xa lạ hẻo lánh.
Rồi chỉ chiếc xích đu bên cạnh: "Anh chơi ở đây đi."
"Ừ!" Anh ấy rất vui, ngồi lên xích đu đung đưa nhẹ, chỉ chiếc xích đu khác: "A Xuyên cũng ngồi đi, vui lắm!"
Tôi lặng lẽ nhìn anh ấy.
Giang Tụ lớn hơn tôi ba tuổi, nhưng ngốc đến kinh người.
Anh ấy là một người ngốc bị khiếm khuyết trí tuệ.
Vì anh ấy là đồ ngốc, nên anh ấy có thể vô tư lự chen chân vào nhà tôi sao?
Có thể không tốn chút công sức mà hưởng thụ thứ tình yêu tôi hằng mơ ước sao?
Lúc ấy tôi không phân biệt được nguyên do đúng sai, chỉ một mực trút mọi bất mãn lên Giang Tụ, trong đầu toàn là "dựa vào cái gì"?
Ác niệm đã nảy mầm trong lòng tôi.
12
15
Chương 419: Hận ý
Chương 13
Chương 12
Chương 15
Chương 21.
Bình luận
Bình luận Facebook