Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi suýt nữa thì h/ồn xiêu phách lạc trước câu "làm tiểu tam" của Văn Ngôn Lễ.
Này anh ơi, anh diễn nhập tâm quá rồi đấy!
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên ngoài hành lang.
"A Ngôn? Anh dậy chưa? Em mang bữa sáng của quán Kỷ Hiên đến cho anh rồi này, món anh thích nhất ngày xưa..."
Giọng nói cố tình dịu dàng, xen lẫn chút nịnh nọt đầy tính toán.
Tô Du! Chính là hắn!
A Ngôn, A Nghiên.
Hóa ra mỗi lần s/ay rư/ợu, hắn gọi "A Nghiên" một cách đắm đuối kia, đều chẳng phải là gọi tôi.
Dù đã biết rõ điều ấy, nhưng khi tận tai nghe Tô Du ngọt ngào gọi tên người khác, trong lòng tôi vẫn chua xót.
Cái gì mà bạn trai lạnh lùng cao ngạo cơ chứ.
Bản tính hắn vốn không hề lãnh đạm.
Chẳng qua là chút dịu dàng ấy, chưa từng dành cho tôi mà thôi.
M/áu trong người tôi đông cứng, cảm giác như bị bắt tại trận khiến tôi hoảng lo/ạn, cuống cuồ/ng lăn khỏi giường.
Văn Ngôn Lễ kéo tôi lại, an ủi hôn lên má tôi rồi khẽ mấp máy môi: "Sợ cái gì."
Ngoài cửa, tiếng gõ thình thịch của Tô Du càng lúc càng gấp gáp: "A Ngôn? Anh có trong đó không? A Ngôn?"
Văn Ngôn Lễ thản nhiên kéo lại áo choàng, để lộ những vết đỏ trên người, rồi thong thả bước đến mở cửa.
Cánh cửa hé mở, anh dựa vào khung cửa, giọng điệu lười biếng vì vừa tỉnh giấc cùng vẻ khó chịu không giấu giếm: "Tô Du, khách sạn tôi ở là chuyện riêng tư. Cậu tự tiện tìm đến thế này thật thiếu tế nhị."
"Tế nhị?" Tô Du như nghe chuyện cười, giọng chợt cao vút, "Chúng ta quen nhau hơn 10 năm, cần gì phải khách sáo? Anh vừa về nước, em nhớ anh quá thôi!"
Đầy vẻ đương nhiên.
Tôi nhớ có lần mình lỡ tay mở album ảnh trong điện thoại hắn, liền bị trách m/ắng suốt nửa tiếng đồng hồ.
Hắn còn dạy tôi rằng "giữa người với người cần có giới hạn".
Mẹ nó, đúng là đồ hai mặt trắng trợn.
Trong lúc họ nói chuyện, cánh cửa mở rộng thêm chút nữa.
Nét mặt Tô Du đờ đẫn.
Ánh mắt hắn dán ch/ặt vào trong áo choàng của Văn Ngôn Lễ.
Sắc mặt Tô Du từ nịnh nọt chuyển sang kinh ngạc, rồi tái mét khó tin.
Hắn thoáng nhìn thấy tấm chăn hơi phồng lên.
Trong phòng chắc chắn có người!
Giọng Tô Du nghẹn ngào r/un r/ẩy: "A Ngôn... Anh... Trên người anh... Rốt cuộc là ai ở trong phòng?!"
Tô Du muốn xông vào kiểm tra cho rõ nhưng bị Văn Ngôn Lễ chặn lại.
Anh chẳng những không hoảng, còn liếc nhìn về phía đống chăn đang r/un r/ẩy trên giường.
Khi quay lại nhìn Tô Du, khóe miệng anh nhếch lên đầy kiêu hãnh, giọng nhẹ bẫng: "Cậu hỏi em ấy à? Người yêu tương lai của tôi đấy. Hừ, còn hung dữ lắm, cào cấu tôi đ/au điếng."
Văn Ngôn Lễ còn gi/ật lấy túi đồ trên tay Tô Du: "Đúng lúc người yêu tôi đang đói bụng, cảm ơn bữa sáng của cậu nhé."
Cánh cửa "ầm" một tiếng đóng sầm lại, thế giới chìm vào tĩnh lặng.
Hơi thở của tôi dưới chăn cuối cùng cũng dần trở nên đều đặn.
Chương 10
Chương 15
Chương 18
Chương 18
Chương 10: Nhân viên mới
Chương 6
Chương 11
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook