11.
Trong nhà hàng yên tĩnh, Cố Ngôn ho khan một tiếng, gượng gạo nói muốn đi vệ sinh.
Tôi nghĩ bất ngờ của anh ấy chắc sắp đến rồi.
Quả nhiên, ánh đèn mờ đi, rất nhanh ánh đèn phía sân khấu được bật sáng, tôi chống cằm nhìn người đàn ông vẻ mặt nghiêm túc đang ngồi trước đàn piano, ngón tay thành thục gõ trên phím đàn bài hát "Hôm nay em phải gả cho anh" của Đào Triết.
Sau khi đàn xong, có vị khách còn cao hứng yêu cầu anh chơi một bài khác.
Cố Ngôn đứng dậy, nói: "Xin lỗi, tôi cũng là khách, hôm nay tôi cầu hôn."
Vẻ mặt của người đó nháy mắt hóa đ/á, nhanh chóng xin lỗi.
Cố Ngôn cầm lấy bó hồng trên đàn piano và đi về phía tôi.
Anh đưa hoa cho tôi, quỳ một chân xuống, lấy từ trong ng/ực ra một hộp nhẫn, mở ra, trịnh trọng nói: "Anh biết là hơi muộn, nhưng mà anh muốn nói rằng: Sở tiểu thư, gả cho anh đi."
Tôi ôm bó hoa vào lòng, đưa tay trái ra vẫy vẫy trước mắt anh, chiếc nhẫn trên ngón áp út đặc biệt làm người ta chú ý.
Mặc dù chúng tôi chỉ nhận giấy chứng nhận mà không tổ chức đám cưới, nhưng những thứ cần thiết như nhẫn cưới thì Cố Ngôn vẫn m/ua. Gọi là cho đúng thủ tục.
Tôi muốn trêu nhưng anh ấy đã giữ tay tôi, đeo nhẫn vào ngón giữa của tôi, nói: "Không sao cả, ngày thường em là vợ anh, hôm nay em là bạn gái anh."
Tôi : "……"
"Bốp bốp --" Tuy những vị khách đang xem náo nhiệt xung quanh có phần không hiểu mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi nhưng họ vẫn nhiệt liệt vỗ tay.
Mà trong những vị khách này, có hai người ngồi gần chúng tôi, họ che mặt không đành lòng nhìn thẳng, họ còn thì thầm cảm thán: “ Đi ăn tối nhưng lại phải ăn cơm ch/ó”.
Bình luận
Bình luận Facebook