Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vừa kinh ngạc vừa hối h/ận.
Ngay lúc đang thăng hoa nhất, tôi lại làm tụt cả hứng.
Nên xin lỗi sao?
Hay là nói hết sự thật, giải thích cho sự bất thường vừa rồi?
Không được.
Chị gái đã dặn đi dặn lại tôi rằng, không được dễ dàng phô bày vết s/ẹo của mình cho người khác.
Bởi vì chúng ta không thể lường trước được đối phương sẽ đáp lại bằng th/uốc chữa lành hay một nhát d/ao đ/âm thấu tim.
Nhất là với người nằm chung giường.
Tôi tin lời chị.
"Đêm nay em không muốn..."
Tôi lấy hết can đảm để từ chối.
"Là anh quá vội vàng, làm em h/oảng s/ợ rồi đúng không?"
Cố Thức Tắc nhận hết lỗi về phía mình.
Tôi rất ngạc nhiên.
Muốn hỏi tại sao, nhưng lại không biết phải mở lời thế nào.
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.
Cố Thức Tắc ôm lấy tôi, tỏa ra pheromone dịu dàng để trấn an.
Ngửi mùi hương trên người anh, tôi cũng dần dần bình tĩnh lại.
Cách lớp đồ ngủ mỏng manh, da th!t kề nhau tỏa nhiệt.
Rất nhanh.
Phía Đông bình lặng, phía Tây lại trỗi dậy.
Tôi đỏ mặt x/ấu hổ, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Cố Thức Tắc, anh có thể tránh ra một chút được không?"
"Gì cơ?"
Tôi liếc nhìn một cái, đầu cúi càng thấp hơn.
"Cái 'chân thứ ba' của anh dựng lên rồi, chọc vào em khó chịu quá."
...
Anh không động đậy, tôi đành phải tự mình dịch chuyển.
Eo bị vòng tay ôm ch/ặt.
Cố Thức Tắc yết hầu cuộn lên: "Dừng lại đột ngột thế, bảo bối không định bù đắp gì cho anh sao?"
Đúng rồi nhỉ, dù sao cũng là đêm tân hôn.
Tôi nuốt nước bọt, tay run run định giúp anh.
Cố Thức Tắc nắm lấy tay tôi, thu lại vẻ đùa cợt: "Em nghĩ gì thế, anh đã hứa với em rồi, sẽ không làm bậy đâu."
"Chỉ là muốn em giúp anh sấy tóc thôi."
Tôi ngẩn người, tự trách mình nghĩ lệch lạc.
Những ngón tay luồn qua mái tóc đen mượt.
Trên dưới cẩn thận, chạm vào nhẹ nhàng, cảm nhận sự thay đổi của độ ẩm.
Luồng gió ấm thổi rì rào.
Đôi khi ánh mắt chạm nhau, anh tiến tôi lùi.
Sau khi tắt đèn.
Vì đã mệt mỏi cả ngày, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
"Tỉnh rồi à?"
Tôi mở mắt ra, phát hiện mình đang ôm eo Cố Thức Tắc, ép anh ra tận mép giường.
"Xin lỗi, em không cố ý đâu."
"Đêm qua mệt quá, nên hơi mất kiểm soát một chút."
Tôi lúng túng, tự kiểm điểm và nói lời xin lỗi để chữa ch/áy: "Thật ra, bình thường tướng ngủ của em cũng rất đoan trang mà."
...
Cố Thức Tắc nhớ lại đêm qua, ngay khi vừa chìm vào giấc ngủ, bên cạnh đã rung chuyển dữ dội.
Anh tưởng động đất, gi/ật mình tỉnh giấc.
Kết quả là Ôn Dương đang lăn qua lăn lại trên giường như đang rán bánh xèo.
Không ít lần đ/á trúng anh.
Trên dưới, chỗ hiểm yếu.
Không chỗ nào thoát.
Sau khi hiệp một kết thúc.
Ôn Dương lại bắt đầu tranh chăn, sờ soạng cơ thể anh, gặm xươ/ng quai xanh của anh.
Cố Thức Tắc thấp thỏm cả đêm, không dám ngủ.
Nghĩ đến việc đây là người chồng do chính mình chọn.
Em ấy còn nhỏ, đang ở độ tuổi chưa ổn định, yêu cầu em ấy phải ngủ một cách nghiêm chỉnh đúng là quá khắt khe.
Bản thân mình vốn lớn tuổi hơn, nên nhường nhịn em ấy nhiều hơn mới phải.
Anh sẽ cố gắng điều chỉnh để thích nghi.
Chương 97
Chương 13
Chương 87
Chương 62
Chương 8
Chương 35
Chương 16
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook