Bạn cùng phòng đáng yêu - Hệ liệt "Siêu đáng yêu"

Trong tầm mắt có thể nhìn được, tôi thấy sân thượng phía đối diện xuất hiện một bóng đen giống như sương khói, nó chậm rãi đi đến mép sân thượng rồi phi người nhảy…

Tiếng gõ cửa phía sau càng lúc càng dồn dập, tôi thu tầm mắt, nhìn về cánh cửa phía sau.

Cánh cửa sân thượng rung lắc mãnh liệt, bị người ta đẩy ra th/ô b/ạo.

Bóng dáng Chu Dĩnh xuất hiện ở ô cửa tối tăm, dáng người mảnh khảnh, váy trắng bồng bềnh, trong bóng tối giống như một con quái vật đang há cái miệng khổng lồ, gần như hòa thành một khối màu xám trắng.

Sân thượng ở tầng 23 được lưới sắt gai cao hai mét bốn phía bao quanh xung quanh, gió mạnh thổi đến.

Mái tóc dài của Chu Dĩnh che hết khuôn mặt, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một con mắt qua mái tóc ấy.

Tôi lùi lại phía sau một bước.

Cô ấy bước chân đi vào sân thượng, chạy đến bên cạnh tôi: "Hương Hương, cậu đừng quá khích.”

Tóc Chu Dĩnh bị gió thổi ra sau, hiện ra khuôn mặt lo lắng, khí chất bất thường kia trên người đã biến mất.

Tôi hơi ngẩn người, quay đầu nhìn sang sân thượng đối diện, bóng đen trên đó đã biến mất.

Bóng đen đó, cho tôi cảm giác rất kì lạ.

Tà khí cực nặng, nhưng lại không giống như h/ồn m/a.

Chu Dĩnh chạy đến tóm cánh tay tôi: “Gần đây cậu bị sao vậy? Từ hôm qua đến giờ cứ lơ đãng, lên lớp lại đột nhiên chạy lên sân thượng.”

Tôi: "Sao cậu biết tớ ở đây?”

Tôi âm thầm quan sát Chu Dĩnh, lạnh lùng sờ tay Chu Dĩnh.

Làn da ấm nóng.

Không có gì bất thường.

Chu Dĩnh: “Sắp vào giờ học, tớ nhìn thấy cậu vẫn chưa đến, bạn cùng lớp nói nhìn thấy cậu đã lên sân thượng nên tớ đã cố tình lên xem sao.”

Cô ấy lo lắng nhìn tôi: "Hương Hương, có chuyện gì có thể nói với tớ, chúng ta là bạn bè mà.”

Chu Dĩnh từng tiếp xúc với chuyện siêu tự nhiên, tôi đã từng xử lý giúp cô ấy, đây là bí mật duy nhất giữa hai chúng tôi.

Tôi thở phào: “Không sao.”

Chuẩn bị xuống lầu trở lại phòng học, tôi liếc mắt nhìn sân thượng phía đối diện, bóng đen lại xuất hiện lần nữa, tôi dừng chân lại ngay lập tức.

Cái bóng kia dường như cảm nhận được tôi đang nhìn nó, khuôn mặt không có ngũ quan nhìn về phía tôi.

Sau đó, nó giống như bị kí/ch th/ích mà lao về phía trước và nhảy từ trên tầng cao xuống.

"A!” Tôi sợ hãi bịt miệng.

"Sao vậy?” Chu Dĩnh hỏi

Chu Dĩnh chắc hẳn là không thấy, tôi miễn cưỡng lắc đầu: “Không có gì… chúng ta xuống lầu thôi.”

"Đó là ai?” Chu Dĩnh đột nhiên nhìn sang phía đối diện nói.

Tôi gi/ật mình, Chu Dĩnh có thể nhìn thấy bóng đen?

Danh sách chương

5 chương
06/12/2023 10:27
0
05/12/2023 15:15
0
05/12/2023 15:02
0
05/12/2023 14:48
0
06/12/2023 11:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Nơi cuối chân trời hoàng hôn, tôi có tự do

Chương 8

3 phút

Chồng đón cả nhà bố mẹ chồng đến ở, đi làm về thấy sáu người chờ cơm, tôi không nổi giận mà làm một việc khiến cả nhà họ sững sờ!

Chương 8

8 phút

Vừa cưới xong, bố chồng đòi dọn vào căn hộ tiền hôn nhân của tôi, tôi chặn cửa nói: Bố à, bố quên rồi sao, sổ đỏ căn này chỉ đứng tên bố mẹ đẻ con thôi.

Chương 18

10 phút

Đầy tháng cháu ngoại, vợ bao tám mươi bàn tiệc, tôi khóa sạch thẻ của cô ấy và nói: 'Đó là cháu cô, không phải cháu tôi'

Chương 13

15 phút

Trong tiệc đầy tháng của con trai, tôi lén gắn máy nghe lén vào áo thằng bé. Ngày thứ ba, tôi nghe thấy bảo mẫu nói vào điện thoại: "Yên tâm đi, đã tráo đổi xong rồi!"

Chương 13

19 phút

Tôi kiếm được 30 triệu, cha dặn đừng lộ chuyện tiền nong nên chỉ dám nói là 300 nghìn. Hôm sau em họ đến hỏi vay 250 nghìn để mua xe, tôi lập tức gọi cho cha: Cha vẫn là cha, gừng càng già càng cay.

Chương 14

22 phút

Mẹ vợ nhịn đói hai ngày, muốn tôi nhường xưởng cho anh vợ lấy vợ, tôi bình thản đưa đơn ly hôn: Tài sản và con theo tôi, cả nhà các người tự sống đi. Vợ tôi lập tức tái mặt.

Chương 20

26 phút

Em chồng nhờ tôi bảo lãnh vay ngân hàng, tôi hỏi: Vay bao nhiêu? Chồng thản nhiên đáp: Không nhiều, chỉ 2 triệu thôi. Tôi quay sang báo cảnh sát, lúc họ đến nhà, cả nhà chồng vẫn tưởng là quản lý ngân hàng!

Chương 21

33 phút
Bình luận
Báo chương xấu