Tang lễ của Vương Trạch đã được tổ chức đúng ngày đẹp.
Lần này khác hẳn lần trước. Đội c/ứu hộ đã xuất hiện vào một ngày nọ.
Các thành viên trong đội nặng trĩu hối h/ận và đ/au đớn, họ không ngừng tự hỏi tại sao Tạ Tú Tú không nhờ họ giúp đỡ sớm hơn!
Tạ Tú Tú đỏ mắt nhấn mạnh: "Quả báo chắc chắn sẽ đến với kẻ x/ấu, tôi luôn tin như vậy."
Mọi người vây quanh cô, dùng lời an ủi.
Đội c/ứu hộ khoác nguyên bộ đồng phục chỉnh tề khiêng linh cữu cho Vương Trạch.
Giang Ngưng rơi nước mắt: "Từ nay họ chính là gia đình của chị Tú rồi."
Không đơn thuần chỉ là nỗi bi thương, bầu không khí nơi đây còn chất chứa mọi thứ cảm xúc phức tạp khiến bao người nghẹn ngào.
Thình lình tôi cảm thấy ấm ức trong lồng ng/ực. Dòng nước mắt cứ ngân ngấn nơi khóe mắt
Đúng rồi, nó đang đến...
Những trùm cảm xúc kéo tới... Rồi
Cuối cùng
Bố tôi xuất hiện.
Tôi: "...".
Bình luận
Bình luận Facebook