Làng chúng tôi rất nhỏ, cũng chỉ có hai mươi ba mươi hộ gia đình, nhà đều xếp san sát nhau, nhà người nào có chút tiếng động, hàng xóm đều có thể nghe rõ mồn một.
Đêm hôm đó, đám đàn ông các nhà đều giống như chó hoang ăn phải xuân dược, khiến đám phụ nữ kêu to hơn cả đám mèo đến kì động dục.
Cũng không biết có phải là do đã uống rư/ợu diễm thi kia hay không.
Từ Đại Trị cũng bị âm thanh này làm lo/ạn tâm trí, thấy tôi ngoan ngoãn ngồi ở mép giường đất, anh ta cười tà d/âm đi về phía tôi, vừa quan sát tôi vừa nói: "Lần này coi như ông đây ki/ếm được rồi, tiêu tám vạn tệ không thiệt. Tuy chị gái cô cũng xinh đẹp, thế nhưng lại chẳng trẻ trung, thời gian hầu hạ không dài bằng cô được.”
Có thể không trẻ sao? Tôi kém anh ta tròn chằn chặn mười ba tuổi, thậm chí còn chưa trưởng thành.
Tôi cắn môi dưới, thấy anh ta bắt đầu cởi quần áo, tôi vội vã chỉ vào tờ giấy vệ sinh dính m/áu trong thùng rác:
"Anh Đại Trị… em, em đến cái đó, hôm nay e là… không được đâu.”
Ngay lập tức sắc mặt của Từ Đại Trị sầm xuống, giơ tay liền cho tôi một bạt tai: “Thật là mất hứng, cái thứ này còn chưa sạch, kết hôn cái gì!”
Tôi muốn nói ngày kết hôn là nhà anh định, thế nhưng tôi không dám.
Tôi chỉ có thể để mặc Từ Đại Trị đẩy ngã tôi lên giường đ/ấm đ/á một trận.
Khi anh ta dừng tay, tôi đã hoa mắt chóng mặt, nôn ra một ngụm m/áu, còn g/ãy cả một cái răng.
Từ Đại Trị thở phì phò nhìn tôi một hồi, dường như vẫn chưa hết tức lại đ/á tôi một cái, rồi mới quay đầu đi ra khỏi nhà.
Cửa ầm lên một tiếng rồi đóng lại, tôi nhìn vết thương bị mình dùng d/ao rạ/ch đ/ứt ở trong lòng bàn tay, tôi co ro ngồi trên giường đất thở phào nhẹ nhõm…
Đêm đầu tiên, coi như đã trôi qua.
Bình luận
Bình luận Facebook