Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi dốc hết sức đẩy cậu ra, ngăn ngọn lửa này bùng lên dữ dội hơn.
Tôi chạy khỏi nhà như trốn chạy, Cố Tranh khuất lấp trong bóng tối, ánh mắt đi/ên cuồ/ng và ám ảnh của cậu gần như nuốt chửng tôi.
Tôi thừa nhận lòng mình rối bời, nhịp tim đ/ập thình thịch như muốn x/é tan lồng ng/ực đang tố cáo rằng tôi cũng là kẻ châm ngòi ngọn lửa.
Tình cảm của tôi dành cho Cố Tranh, không thể gọi là trong sáng.
Tôi bị x/é làm đôi, lý trí bảo không được ở bên cậu nhưng trái tim thì thầm rằng tôi yêu cậu.
Tôi thích ánh mắt long lanh khi cậu đợi tôi trước cửa, thích những câu chuyện vụn vặt cậu kể, thích ngọn đèn nhỏ cậu để lại mỗi đêm...
Cậu khiến tôi cảm thấy mình được cần đến.
Tôi tìm chỗ ngồi, r/un r/ẩy lấy điếu th/uốc thì bỗng nghe văng vẳng giọng Cố Tranh gi/ận dữ:
"Trần Hòa Sanh, muốn vứt bỏ cơ thể mình à, ngày nào cũng hút hút hút."
Tôi ngậm điếu th/uốc giữa gió lạnh suốt tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn không châm lửa.
Lấy điện thoại ra xem lại tin nhắn, tôi run tay gõ phím:
"Thưa bà Cố, tôi đồng ý."
Tôi biết từ lâu Cố Tranh không phải đứa trẻ bình thường, nhưng không hiểu sao một đứa trẻ như thế lại phải đi ăn tr/ộm ổ bánh mì vì đói lả ở khu ổ chuột ấy.
Một tháng trước tôi nhận tin nhắn từ bà Cố.
Dù chưa tiếp xúc với thượng lưu nhưng qua cách nói chuyện đã thấy bà ta không phải người tầm thường.
Bà ta nói Cố Tranh là người thừa kế tập đoàn Khải Thế, là nhị thiếu gia nhà họ Cố, là con trai bà.
Lý do tôi nhặt được cậu là vì lúc đó bà ta vẫn chưa lên nắm quyền, bà cả nhà họ Cố sợ Cố Tranh ảnh hưởng đến con mình nên b/ắt c/óc cậu. Định xử lý cho xong nhưng không ngờ đứa nhỏ trốn thoát. Giờ bà đã ổn định muốn đón cậu về.
Tôi không hiểu những âm mưu tranh đoạt trong gia tộc giàu có, chỉ thấy bực bội và xót xa.
Cố Tranh bị định giá như món hàng, bị lợi dụng rồi vứt bỏ.
Bà bảo đã liên lạc với Cố Tranh nhưng cậu nhất quyết chỉ muốn ở với anh.
"Anh Trần, tôi tin anh là người sáng suốt. Về nhà họ Cố, Cố Tranh sẽ có tương lai tươi sáng hơn là suốt ngày ở căn nhà tồi tàn vô công rỗi nghề. Mong anh đừng đưa ra lựa chọn khiến mình không vui."
Lời đe dọa rõ ràng. Tôi biết mình chỉ như con kiến họ có thể dễ dàng ngh/iền n/át. Bà ta đến đàm phán với tôi chỉ vì thái độ cương quyết của Cố Tranh.
Nhận tiền của bà ta ra nước ngoài, tránh xa Cố Tranh là điều kiện bà đưa ra.
Tôi do dự, bà cũng không thúc ép vì dù đồng ý hay không kết quả vẫn thế. Bà chỉ đang giữ thể diện cho Cố Tranh mà thôi.
Bình luận
Bình luận Facebook