Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Tống Kinh Mặc!" Tống Thừa Ân cười đắc thắng, "Xem ra trong mắt người tình của mày, mày cũng chẳng đáng giá là bao." Gã vừa dứt lời, bàn tay liền dùng lực, mạnh mẽ đẩy anh ta xuống dưới!
Cùng lúc đó, một tiếng s.ú.n.g vang lên, gã bị b.ắ.n trúng chân. Rất nhanh sau đó, có người lao lên kh/ống ch/ế gã.
Chiếc USB rơi xuống đất, lăn vài vòng về phía trước. Tôi như không nghe thấy gì, trân trối nhìn về phía vách đ/á. Có người cởi dây thừng trên tay tôi ra, tôi như thể vừa mọc ra thêm chút sức lực, lảo đảo chạy về hướng đó. Tất cả tiếng còi cảnh sát, tiếng gào thét của ba mẹ, tôi đều như không nghe thấy.
Cho đến khi chạy tới mép vực, tôi bị ai đó ôm ch/ặt lấy.
"Anh!" Giang Lam Châu vẫn còn cầm điện thoại của tôi trong tay, "Anh đừng qua đó nữa!"
Họ ở đằng xa, gió biển lại lớn, nên họ không nghe rõ cuộc đối thoại của chúng tôi.
"Điện... điện thoại của anh cứ báo tin nhắn chuyển khoản liên tục, nhiều lắm, nhiều tiền lắm!" Đến cả một tiểu thư được nuôi nấng trong nhung lụa từ nhỏ như Giang Lam Châu mà cũng phải thấy đó là một số tiền khổng lồ.
Nhưng tôi không hề quay đầu lại lấy một lần, chỉ mải miết rướn người ra mép vực. Thật sự khi nhìn xuống dưới, tôi lại nhắm nghiền mắt lại. Chiếc chuông bị gió biển thổi rung lên lanh lảnh.
Tôi sợ rồi.
Sợ nhìn thấy m/áu, sợ nhìn thấy t.h.i t.h.ể của Tống Kinh Mặc...
"Tiểu Trì!"
Tôi không dám tin vào tai mình, mở mắt ra. Giang Lam Châu bị người kia đẩy ra, Tống Kinh Mặc tiến lên vài bước, ôm ch/ặt lấy tôi.
"Đừng nhìn, đừng nhìn xuống dưới, anh không sao, anh ở đây rồi, anh hoàn toàn không sao cả."
Vòng tay quen thuộc, giọng nói quen thuộc. Tôi vùng vẫy vài cái, cuối cùng cũng thoát ra khỏi lồng n.g.ự.c anh. Tận mắt nhìn thấy gương mặt ấy, tận mắt thấy anh lành lặn đứng trước mặt, tôi mới thực sự trút bỏ được gánh nặng. Th/ần ki/nh đang căng như dây đàn bỗng chùng xuống, một cơn mệt mỏi như thủy triều ập đến. Nếu không phải Tống Kinh Mặc còn đang ôm tôi, có lẽ tôi đã ngã quỵ xuống đất mà thiếp đi mất rồi.
Tống Kinh Mặc cúi đầu, hôn lên trán tôi một cách vô cùng trịnh trọng, "Anh biết lựa chọn của em, và cũng rất vui vì em đã chọn chính mình."
"Tống Thừa Ân nắm giữ những thứ có thể khiến em sụp đổ, gã chính là muốn anh phải c.h.ế.t. Nếu vào khoảnh khắc đó em lựa chọn anh, thì anh mới thật sự là c.h.ế.t không hối tiếc. Rơi xuống vách đ/á để tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, là em đã c/ứu anh đấy, Tiểu Trì."
Giọng tôi r/un r/ẩy, đầu óc như một đống hồ dán: "Nhưng tôi... tôi vẫn không chọn anh." Tôi lại một lần nữa bỏ rơi Tống Kinh Mặc.
"Đã đưa ra quyết định thì đừng hối h/ận. Anh yêu em, và càng hy vọng em sẽ yêu chính mình hơn cả yêu anh."
"Nếu trong tình cảnh đó mà anh còn không có bản lĩnh để sống sót, thì sao xứng đáng đứng cạnh em?"
Trái tim tôi như bị ai đó bóp mạnh một cái, vừa chua xót lại vừa ngọt ngào.
Gió biển thổi lồng lộng, Giang Lam Châu nhặt chiếc USB dưới đất lên. Em ấy lắp bắp: "Anh... chị... à không, anh dâu, có thể về nhà rồi nói được không? Đừng đứng đây hóng gió nữa kẻo cảm lạnh."
Tiếng "anh dâu" này khiến Tống Kinh Mặc vô cùng hưởng thụ. Anh gật đầu, lại ghé sát tai tôi: "Bên trong anh có mặc chiếc tạp dề mới m/ua đấy, có muốn về xem không?"
Cái con ch.ó đi/ên này không biết nhìn hoàn cảnh một chút sao!
Tống Kinh Mặc cúi người, trực tiếp bế bổng tôi lên, từng bước từng bước đi về phía trước.
Những dòng bình luận bay lại vô cùng náo nhiệt:【Lần đầu tiên thấy nam nữ chính mỗi người một ngả, nam chính vào tù, nữ chính thành tổng tài bá đạo, phản diện và vật hy sinh bên nhau, vậy mà tôi lại xem thấy sướng rơn cả người.】
【Lúc nãy ai nói đấy, phản diện và vật hy sinh đúng là nồi nào úp vung nấy, quá hợp nhau. Giang Du Trì mà không có Tống Kinh Mặc, Tống Kinh Mặc mà không có Giang Du Trì, tôi chẳng dám nghĩ hai người họ sẽ ra nông nỗi nào nữa.】
【Cái đó... mọi người đều đang thảo luận tình tiết sao? Không ai muốn biết rốt cuộc phản diện mặc chiếc tạp dề mới kiểu gì à? Tôi tò mò cái này nhất luôn đấy.】
【Tôi cũng hóng hớt lắm hihi, đoạn tiếp theo không được đóng cửa hay che chắn gì đâu nhé, chúng tôi đã đồng hành cùng thiếu gia lâu thế rồi, chẳng lẽ anh không nên hào phóng một chút sao?】
【Đáng gh/ét! Hình ảnh đâu rồi? Đứa nào c/ắt ống kính của bà đây rồi! Bà còn chưa thấy cái tạp dề ra làm sao mà! Ai cho phép đóng cửa hả!】
【 Ủy viên tâm lý đâu? Tôi sắp làm lo/ạn rồi đây! Ủy viên tâm lý đâu? Tôi sắp làm lo/ạn rồi đây! 】
...
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ sủng ngọt do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
SAU KHI BỊ NHÓC ĐIÊN NHẮM TRÚNG
Tác giả: Giang Khương Khương
Tôi là con ch.ó đi/ên Beta mà anh trai kế nuôi bên mình. Tôi đã thay anh ta dọn dẹp không biết bao nhiêu bãi chiến trường dơ bẩn. Thế nhưng, anh ta lại sắp kết hôn, đối tượng là một Omega vô cùng xinh đẹp.
Tôi nhìn tấm ảnh đính hôn của họ, anh ta căng thẳng tột độ vì sợ tôi sẽ đến phá đám lễ cưới.
"Chúc anh tân hôn hạnh phúc. Tôi sẽ không quậy phá đâu."
Bởi vì, chính "vợ chưa cưới" Omega kia của anh ta, đêm qua đã ngồi trên đùi tôi suốt cả một đêm dài.
Chương 1:
1.
Một đêm mưa tầm tã.
Sau khi thu dọn xong đám gây rối ở bến tàu, tôi trở về nhà trong tình trạng ướt sũng, trên gò má còn vương lại một vết thương chưa khép miệng.
Vừa bước qua cửa biệt thự, mẹ tôi nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m ấy liền cất giọng trách móc, cho rằng tôi lại ra ngoài đàn đúm chơi bời.
"Mẹ đã dặn con hôm nay là ngày quan trọng rồi mà! Anh con dẫn vị hôn thê về ra mắt, bảo con ăn mặc t.ử tế một chút, giờ xem con giống cái giống ôn gì thế này?"
Vị hôn thê?
Sống lưng tôi cứng đờ. Cởi bỏ lớp áo khoác đẫm nước, tôi bước vào đại sảnh. Ngồi đoan chính giữa ghế sofa là bóng hình mà tôi đã thầm yêu tr/ộm nhớ suốt bao năm qua.
Kỳ Ứng Bắc đeo kính gọng vàng, ánh mắt xa cách nhìn tôi: "Về rồi à. Giới thiệu với em, đây là vị hôn thê của anh, Thẩm M/ộ."
Tôi nhìn sang người Omega bên cạnh anh ta. Thẩm M/ộ mỉm cười chào tôi, đôi mắt đẹp đẽ ấy còn khẽ nháy một cái đầy ý vị. Tôi chỉ gật đầu qua loa, gương mặt không chút biểu cảm rồi đi rửa tay chuẩn bị dùng bữa.
Có vẻ như phản ứng lạnh nhạt của tôi đã khiến Thẩm M/ộ không hài lòng, đôi mày cậu ta hơi rũ xuống.
Thẩm M/ộ rất đẹp, vóc dáng thanh mảnh cao ráo, toát lên vẻ đẹp phi giới tính đầy mê hoặc. Mái tóc lỡ cỡ rủ xuống vai, phần đuôi tóc được tẩy xanh rực rỡ.
Chỉ có tôi biết, đêm qua, sắc xanh ấy đã tựa như sóng biển, không ngừng nhấp nhô trước mắt tôi.
2.
Trong bữa cơm.
Ba Kỳ ngồi ở ghế chủ tọa, hỏi vài câu về chuyện đính hôn của họ, ngay cả ngày lành tháng tốt họ cũng đã định xong xuôi. Suốt thời gian qua, tôi mải mê ở bến tàu xử lý những rắc rối cho Kỳ Ứng Bắc, vậy mà đến giờ mới biết anh ta sắp lấy “vợ”.
Tôi liếc nhìn Kỳ Ứng Bắc, anh ta đang ân cần gỡ xươ/ng cá cho Thẩm M/ộ. Anh ta dịu dàng dỗ dành người Omega bên cạnh, không phải vì anh ta kiên nhẫn, mà vì gia thế bối cảnh nhà họ Thẩm quá lớn.
Kỳ Ứng Bắc luôn là kẻ tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ như thế.
Đã từng, anh trai kế cũng đối xử với tôi rất dịu dàng.
Khi đám công t.ử bột b/ắt n/ạt tôi, anh ta đã đứng ra che chở. Sau này, Kỳ Ứng Bắc phát hiện ra tâm tư tội lỗi của tôi dành cho anh ta, anh ta liền nắm thóp tôi trong lòng bàn tay. Không quá gần, cũng chẳng quá xa, cứ thế treo lơ lửng tâm h/ồn tôi, để tôi cam tâm tình nguyện làm con ch.ó ngoan, và quan trọng nhất là không tranh giành gia sản với anh ta.
Bất chợt, một bàn chân dưới gầm bàn khẽ mơn trớn bắp chân tôi. Tôi trừng mắt nhìn Thẩm M/ộ đang giả vờ vô tội ở phía đối diện như một lời cảnh cáo. Cậu ta bĩu môi, trả đũa bằng cách dùng mũi giày đ/á nhẹ vào gốc đùi tôi.
Hít——!
Nơi đó vẫn còn vết răng tím tái mà cậu ta để lại đêm qua. Tay tôi run lên, viên cá trên đũa rơi tõm xuống bát. May mà khăn trải bàn đủ dài, không ai nhận ra sự bất thường này.
3.
Sau bữa ăn, Kỳ Ứng Bắc đích thân đi gọt trái cây cho Thẩm M/ộ, chọn đúng loại cam mật mà cậu ta thích. Tôi lẳng lặng đi theo sau: "Đính hôn sao không nói với tôi một tiếng?"
"Giờ em chẳng phải đã biết rồi sao?" Giọng điệu của Kỳ Ứng Bắc vô cùng lạnh nhạt. Cứ như thể tôi là một rắc rối lớn mà anh ta cần phải giữ khoảng cách vậy.
Tôi cười khẩy một tiếng. Bao nhiêu năm qua tôi trung thành với anh ta như thế, vậy mà anh ta thật sự coi tôi là ch.ó sao?
"Anh à, người ta nói con ch.ó hay c.ắ.n thường là con ch.ó không sủa. Anh thấy tôi có giống loại đó không?"
"......"
Kỳ Ứng Bắc lạnh mặt nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác: "Lễ đính hôn của bọn anh diễn ra vào tháng sau, em đừng có mà gây chuyện."
Tôi tựa lưng vào tường, cười một cách bất cần. Cười mãi rồi lại ho khan vài tiếng, tưởng chừng như muốn đem cả buồng phổi ho ra ngoài.
"Yên tâm đi, tôi sẽ không phá đám đâu." Bởi vì tôi cũng chẳng còn sức mà phá nữa rồi.
Chương 11
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 15: HẾT
Chương 7: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 11: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook