Mượn thọ hồi sinh

Mượn thọ hồi sinh

Chương 8

09/10/2023 17:19

Trước khi đi, đạo sĩ nói một câu kỳ quái.

“Tướng mạo bố cô là tướng mạo điển hình không có con trai, sao lại có con trai được nhỉ?”

Chỗ đáng lẽ phồng lên ở dưới mí mắt thì ở cả hai mắt của bố tôi lại lõm thấp xuống.

“Đó chính là huyệt con cái, lõm thấp như thế này…”

Tôi nghe ra được ý của ông ấy, lập tức nói không thể nào, mẹ tôi không dám có cái gan đó.

Đạo sĩ hơi lắc đầu nói: “Mẹ cô ngay cả x/ác ch*t còn dám cõng về, đừng có xem thường phụ nữ.”

Tôi quay về nhà lần nữa.

Đương nhiên là nơi này không được coi là “nhà”.

Bốn phía căn phòng được dán đầy vải che chắn, ngay cả một khe hở nhỏ cũng không bỏ qua.

Một tia sáng cũng không chiếu vào được trong phòng, em trai tôi đang ngồi xổm trên sàn nhà, gặm gà sống giống như chó sói hổ beo.

Miệng nó dính đầy m/áu tươi, răng nanh đ/áng s/ợ còn đang chuyển động.

“Em trai con bị thương, trong lòng h/oảng s/ợ nên mới sinh b/ệnh.”

Mẹ tôi tỏ ra đ/au lòng, quay sang tôi hỏi mượn tiền chữa b/ệnh.

Mở miệng ra lại là hai mươi vạn.

Tôi rất ngạc nhiên: “Em trai như này không phải rất tốt sao, có đủ tính hiếu thắng, bố từng nói con trai quan trọng nhất là phải có tính hiếu thắng, phải nóng nảy mà, hơn nữa, sau này không phải nó phải làm viên chức nhà nước sao, giờ chữa b/ệnh thì sẽ để lại sơ hở, thế thì cửa thứ nhất là kiểm tra sức khỏe cũng không qua được mất.”

Nói đến đường làm quan, vậy mà mẹ tôi thật sự đã do dự.

Bố tôi m/ắng nhiếc mấy câu: “Mày đừng có nói bậy bạ, mày là không nỡ bỏ tiền ra mà thôi!”

“Đúng vậy, con tiếc tiền đấy.” Tôi thẳng thắn thừa nhận.

Bố tôi vơ lấy cái ghế đ/ập lên người tôi: “Nuôi em trai mày là việc mày nên làm, nào có gia đình nào người làm chị lại như mày không? Ba em gái nhà dì hai mày còn chủ động yêu cầu gả cho tên t/àn t/ật để góp tám vạn m/ua nhà cho em tư, đấy mới là người một nhà, giúp đỡ lẫn nhau!”

Tôi nghe đến nhàm chán: “Dạ dạ dạ, con không có tiền.”

“Con làm chị, không thể nhường em trai một chút sao?”

Mẹ tôi ngồi trên đất khóc lóc ỏm tỏi: “Khi đó đúng là không nên cho mày đi học, học xong thành đứa vô ơn, lương tâm cũng b/án cho chó cả rồi!”

Chiến trường như này tôi đã trải qua vô số lần, sớm đã lì lợm rồi.

Tôi trực tiếp lấy ra sổ ghi chép.

Tiền học cấp hai là tiền do cựu bí thư chi bộ thôn kêu gọi mọi người đóng góp.

Tiền sinh hoạt là tôi đi làm thuê ki/ếm chút một.

Tiền tôi đi dạy gia sư lúc đại học đã dùng để trả n/ợ từ lâu.

Bọn họ vốn dĩ không cho tôi học đại học, cũng liên hệ xong để tôi vào làm ở nhà xưởng.

Nhưng kết quả thi đại học của tôi rất tốt nên trường cấp ba đã thưởng cho tôi ba vạn tệ, cựu bí thư chi bộ thôn cố ý gõ trống khua chiêng để chúc mừng.

“Châu Đại Thành, lần đầu tiên thôn chúng ta có con gái thi đỗ đại học danh tiếng ở Bắc Kinh, hai người không được cản trở đâu đấy!”

Bí thư đã lên tiếng, bố mẹ tôi cũng cầm ba vạn kia nào dám nói nhiều lời.

“Lương tâm của con đều ở trong này. Xem, thím Vương cho con mấy lọ dưa muối con cũng ghi, những thứ nên trả con chưa bao giờ tính quỵt, nhưng những thứ thuộc về con thì ai cũng đừng hòng cư/ớp đi được.”

Cho dù là dùng danh nghĩa bố mẹ, dùng đạo hiếu để u/y hi*p.

Cũng không được.

Bố mẹ tôi gi/ận tím mặt, mẹ vung chổi muốn đuổi tôi đi, một đứa con gái ngoan ngoãn nghe lời chỉ là tôi của trước kia mà thôi.

Tôi lặng lẽ cúi đầu, nhìn qua háng mình.

Dân gian truyền lại là làm như vậy có thể nhìn thấy bộ mặt thật của m/a q/uỷ.

Trời đất đảo lộn, bóng người cũng sẽ nhạt hơn nhiều.

Bóng trên người bố mẹ tôi cũng nhạt đi rất nhiều.

Bọn họ vẫn chưa biết tuổi thọ của mình.

Cũng chỉ là một bữa ăn của em trai tôi mà thôi.

Danh sách chương

5 chương
10/10/2023 16:41
0
10/10/2023 16:34
0
09/10/2023 17:19
0
09/10/2023 17:08
0
09/10/2023 16:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi đổi giấy phép tiệm tương cũ ở Kim Môn, ông đã đem mười hai vò men rượu gia truyền mà cô mình giữ hộ đi trả lại cho từng nhà.

Chương 11

5 phút

Trước khi bàn giao vườn dược liệu cổ ở Đài Đông, cô đã đi từng nhà trao trả mười hai cuốn sổ ghi chép thu hái thảo dược mà mẹ mình từng thay mặt lưu giữ.

Chương 12

8 phút

Trước khi tiệm máy trợ thính cũ ở Tân Trúc cải tạo, cô đã đi trả từng hộp khuôn tai mà ông nội nhận giúp người ta.

Chương 10

11 phút

Trước khi rạp chiếu phim cũ ở Cơ Long tu sửa, anh cùng người bán vé năm xưa truy tìm một cuộn băng ghi âm đêm bão bị cắt xén

Chương 14

12 phút

Trước khi hiệu sách cũ ở Đài Trung đóng cửa, anh đã đích thân hoàn trả mười hai thùng bản thảo của độc giả mà người quản lý cũ để lại.

Chương 13

15 phút

Trước khi xưởng mô hình tàu cũ ở Bành Hồ chuyển đi, cô đã mang mười hai bản vẽ phục chế tàu cá mà ông ngoại nhận giữ hộ trả lại tận tay từng chủ nhân.

Chương 11

19 phút

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

21 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

23 phút
Bình luận
Báo chương xấu