Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tìm mẹ nói là muốn về trước.
Sắc mặt mẹ lập tức lạnh đi.
“Trong dịp quan trọng thế này, con có thể hiểu chuyện một chút được không?” Tôi rũ mắt, “Công ty có việc bận.”
Cuối cùng bố đề nghị cử người đưa tôi về.
Tôi từ chối.
Lúc ra đến cửa mới phát hiện Tạ Kiều cũng đi theo ra.
Tạ Kiều đi phía sau, giọng điệu vẫn lạnh nhạt và xa cách: “Để tôi đưa cậu về.” Tôi không thèm nghĩ ngợi mà từ chối ngay.
“Không cần đâu, có người đến đón tôi rồi.”
Tạ Kiều nhìn chằm chằm vào tôi, hơi nhíu mày, giọng lạnh lùng: “Bạn trai mới à?” Tôi lười giải thích với cậu ta, chỉ tùy tiện đáp một tiếng cho xong.
Tạ Kiều hừ lạnh một tiếng: “Cậu thay người nhanh thật đấy.” Giọng điệu nghe đầy vẻ mỉa mai.
Nếu tôi không nghe ra được sự mỉa mai đó thì chắc là do tôi quá chậm chạp rồi.
Nhưng tôi cũng chẳng buồn để ý.
Đúng là có người đến đón tôi thật, chính là Tạ Du.
Lúc tôi đến đây là Tạ Du tiện đường chở tôi tới.
Vừa rồi em ấy nhắn tin bảo tiện đường sẽ chở tôi về cùng.
Không biết Tạ Kiều không tin lời tôi hay là còn có việc gì khác.
Cậu ta đứng cạnh tôi mà không hề di chuyển.
Khoảng cách quá gần khiến tôi ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng trên người cậu ta.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, cố gắng hết sức để không nhìn cậu ta.
Cuối cùng mười phút sau, tôi nhận được tin nhắn của Tạ Du.
【Anh ơi, em đến rồi.】
Cho đến khi lên xe, Tạ Kiều phía sau vẫn chưa rời đi.
Tạ Du liếc nhìn một cái rồi hỏi: “Anh ơi, người kia có phải đang đợi anh không?”
Tôi mím môi: “Không quen.”
Tôi trả lời một tiếng rồi chạy bộ sang phía đối diện.
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy hơi mệt mỏi.
Tạ Du vẫn tiếp tục trò chuyện: “Anh ơi, anh cũng là con ngoài giá thú à?”
Tôi vốn chẳng còn tinh thần để trò chuyện, nhưng nghe thấy câu đó tôi mở mắt nhìn em ấy.
Tôi lắc đầu, giải thích: “Cũng không hẳn, anh là bị bế nhầm thôi.”
Tôi hơi tò mò nên thăm dò hỏi: “Em cũng vậy à?”
Tôi lẩm bẩm nhắc lại một câu: “Con ngoài giá thú à?”
Tuy không phải nhưng cảm giác cũng chẳng khác là bao.
Đều là những sự tồn tại không được chào đón.
Trông Tạ Du đúng là vừa tan làm xong, trên người vẫn còn mặc chiếc áo sơ mi trắng.
Ngón tay thon dài trắng trẻo gõ gõ lên vô lăng.
Em ấy cười nói: “Vậy chúng ta thảm như nhau rồi.”
Nhưng tôi chợt thấy mình vừa hỏi thẳng ra như vậy chẳng khác nào đang hỏi vào đời tư của người khác.
Sợ chạm vào nỗi đ/au của Tạ Du, tôi vội bổ sung: “Nếu không muốn nói thì coi như anh chưa hỏi nhé.”
Nhưng Tạ Du có vẻ không bận tâm chuyện này.
Em ấy vừa lái xe vừa thờ ơ nói: “Em là con ngoài giá thú, bố mẹ đều không thích em.”
Nhận được câu trả lời khẳng định, trong lòng tôi cũng thấy khó chịu.
Tôi muốn an ủi em ấy đôi câu nhưng lại chẳng biết phải an ủi thế nào.
Cuối cùng chỉ đành cố tỏ ra sâu sắc: “Không sao đâu, cứ sống tốt là được rồi.”
Tạ Du nhìn tôi, đôi mắt sáng rực: “Anh không cần phải thương hại em đâu, một mình em vẫn sống rất tốt.”
Tôi gật đầu.
Trong lòng thầm nghĩ, Tạ Du quả thực sống một mình rất tốt.
Cảm giác còn sống tốt hơn cả tôi nữa.
Em ấy tự lực cánh sinh, việc gì cũng làm được.
Vừa dịu dàng lại vừa lương thiện.
Quả thực là đã tự nuôi dưỡng bản thân rất tốt rồi.
Chương 16
Chương 13
Chương 8: Ghen
Chương 12.
Chương 13.
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook