Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17
Tôi giãy giụa suốt đường, nhưng vẫn bị đưa đến sân thượng.
Không còn người khác nữa.
Tôi yên tâm nổi trận lôi đình: “Lương Thận Chi, sao anh cứ như âm h/ồn không tan vậy?!”
“Anh gh/ét tôi thì vì sao còn ở bên tôi? Vì sao còn giúp tôi? Vì sao còn quản tôi? Bây giờ anh còn diễn trò gì ở đây nữa?!”
Thấy anh không trả lời.
Tôi nhấc cánh tay anh lên, hung hăng cắn xuống.
Cắn đến mức hai má đ/au nhức mới buông ra.
Sao trời thưa thớt, bầu trời đêm thỉnh thoảng nở ra vài cụm pháo hoa.
Lương Thận Chi vẫn không buông tay.
Chỉ khẽ nhíu mày nhìn tôi, trong mắt thỉnh thoảng ánh lên sắc pháo hoa.
Khi không gian yên tĩnh lại.
Tôi nghe thấy Lương Thận Chi thấp giọng nói: “Không gh/ét.”
“Anh nói gì?”
Anh nhỏ giọng lặp lại: “Không gh/ét, không diễn kịch.”
Giống như một con chó lớn bị tủi thân.
Phi, buồn nôn!
Thế là tôi lớn tiếng nói: “Có q/uỷ mới tin anh!”
Tôi xoay người muốn đi.
Lại bị Lương Thận Chi ôm từ phía sau.
Anh vội vàng nói: “Tôi có chứng cứ!”
Nói xong, anh buông tôi ra.
Run tay kéo từ cổ ra một sợi dây bạc, trên đó treo một chiếc nhẫn trơn.
Lương Thận Chi tháo nó xuống.
Đưa chiếc nhẫn đến trước mặt tôi.
Nói: “Đây là chiếc nhẫn tôi tự làm ở tiệm thủ công vào ngày trước lễ kỷ niệm hai năm của chúng ta.”
“Bởi vì tôi muốn tự tay làm xong, đến ngày kỷ niệm thì đeo lên tay cậu. Lại sợ cậu m/ua trước, nên mới lấy cớ nói không thích nhẫn trong nước.”
Giọng Lương Thận Chi càng lúc càng nhỏ, như thể rất đ/au: “Không ngờ cậu thật sự sẽ chạy đến Nam Phi m/ua.”
“Tôi hối h/ận rất lâu, lại sợ cậu tức gi/ận nổi cáu, nên vẫn luôn không lấy ra.”
“Ha…”
Tôi cười lạnh một tiếng, nói: “Bịa chuyện thì phiền Tổng giám đốc Lương dùng tâm một chút, kiểu nhẫn thế này ngoài đường đầy rẫy.”
Lương Thận Chi lắc đầu, đưa cho tôi, sốt ruột nói: “Không phải, cậu xem đi, mặt trong chiếc nhẫn có chữ cái viết tắt tên chúng ta và ngày tháng, là tôi tự tay khắc lên!”
Tôi nhận lấy.
Giây tiếp theo liền vung tay ném chiếc nhẫn xuống hồ phun nước khổng lồ dưới lầu.
“Cho dù ba năm trước anh không gh/ét tôi thì đã sao?”
“Lương Thận Chi.”
Tôi nhìn gương mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ lên của anh.
Gằn từng chữ nói: “Bây giờ là tôi gh/ét anh.”
18
Ba giờ sáng.
Tôi tức đến hổn hển ngồi bật dậy khỏi giường.
Lương Thận Chi đúng là đồ khốn!
Tai họa!
Gh/ét anh ch*t đi được!
Hại trong đầu tôi toàn là những thứ lung tung rối lo/ạn.
Lăn qua lộn lại trên giường suốt ba tiếng cũng không ngủ được!
Tôi không nhịn được nghĩ: Trên chiếc nhẫn thật sự có chữ sao?
Thật sự là năm đó anh tự làm à?
Một tên cuồ/ng công việc có thể bẻ một phút thành tám phần như Lương Thận Chi.
Sao có thể làm thứ vừa nhàm chán vừa tốn thời gian đó chứ?!
Nhất định là mới làm trong hai ngày nay.
Để khiến tôi mềm lòng nên cố ý khắc ngày tháng trước kia lên!
Đúng.
Nhất định là như vậy.
Nhưng mà…
Đến tiệm thủ công tra lịch sử kinh doanh.
Hoặc tra ghi chép thanh toán trên điện thoại là có thể làm rõ.
Rốt cuộc Lương Thận Chi đã đi làm vào lúc nào?
…
Làm rồi thì đã sao?
Vì sao tôi cứ nghĩ mãi vậy hả!!!
Cái đầu ch*t ti/ệt, mau ngủ đi…
Bốn giờ sáng.
Tôi vừa m/ắng bản thân hèn mọn, vừa đi đến bên hồ phun nước dưới tòa văn phòng.
Trời vẫn chưa sáng.
Đài phun nước đang tắt, xung quanh tối đen như mực.
Bỗng nhiên, trong hồ truyền đến tiếng nước ào ào.
Tôi gi/ật mình, lông tơ dựng đứng: “Ai!”
“Giang… Giang Tự?”
Lương Thận Chi?
Đệt!
Tôi xoay người định chạy.
Bị giọng nói nghẹn ngào của anh gọi lại.
“Giang Tự, cậu đừng đi! Cậu mau giúp tôi tìm đi, nửa tiếng nữa đài phun nước sẽ mở. Hệ thống tuần hoàn khởi động, chiếc nhẫn sẽ không tìm thấy được nữa…”
Tôi nghiến răng tiếp tục đi thêm hai bước.
Cuối cùng vẫn dừng lại.
Mẹ kiếp!
Giang Tự, mày đúng là vô dụng!
Tôi đi tới, lấy chiếc vợt vớt đồ giấu sau lưng ra, nghiêm giọng hỏi: “Khu này tìm chưa?”
Lương Thận Chi ngẩn người, bị tôi m/ắng: “Nhìn cái rắm! Trả lời!”
Anh buồn buồn nói: “Vẫn chưa.”
Mỗi người một nửa, cúi lưng tìm dưới đáy hồ.
Tìm được một lúc, đầu hai người lại va vào nhau.
Tôi đứng thẳng dậy m/ắng: “Lương Thận Chi, anh cố ý đúng không?! Không tìm cho đàng hoàng thì cút đi!”
Lương Thận Chi như thể không nghe thấy.
Bỗng cúi người chui vào trong nước.
Sau đó đột ngột đứng dậy: “Tìm thấy rồi!”
Lời vừa dứt.
Một dòng nước lớn từ đài phun phun xuống, xối thẳng lên đầu Lương Thận Chi.
Nhưng anh vẫn giống một tên ngốc, giơ chiếc nhẫn đến trước mặt tôi.
Tôi bị chọc cười.
Tôi cầm lấy chiếc nhẫn, ngồi xuống ghế đ/á bên hồ phun nước.
Lương Thận Chi chậm rãi đi tới, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi.
Tôi trừng anh một cái, dịch sang bên cạnh.
Trời vừa hửng sáng.
Bầu trời có màu hồng phấn.
Tôi giơ chiếc nhẫn lên trước mắt, cau mày nhìn.
“Thật sự là anh tự tay làm?”
“Ừ.”
“Thật sự có khắc chữ?”
“Ừ.”
“Thật sự khắc vào ngày kỷ niệm?”
“Ừ.”
“Thật sự rất gh/ét tôi?”
“Không gh/ét.”
Chậc…
Sao người này không mắc bẫy vậy?
“Anh nói dối.”
Lương Thận Chi trông mong nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Tôi liếc anh một cái, lạnh giọng nói: “Có rắm thì thả!”
“Tôi không dám nói, sợ cậu nghe xong khó chịu, lại…”
Lại sẽ nôn sao?
Thật ra khoảng thời gian này, ruột dạ của tôi vẫn khá ngoan, không có cảm giác khó chịu.
Nhưng tôi vẫn nói: “Anh biết mà còn lảng vảng trước mắt tôi? Tôi nhìn thấy anh đã khó chịu rồi!”
Lương Thận Chi cúi đầu: “Xin lỗi.”
Tôi xua tay, rộng lượng nói: “Thôi được, anh nói đi. Muốn nôn thì tôi sẽ cố nhịn.”
Lương Thận Chi cẩn thận nhìn tôi một cái.
Anh nói: “Đêm ba năm trước, sở dĩ tôi tiếp cận cậu bằng cách đó là vì tôi cảm thấy cậu rất đẹp, lại có một cảm giác quen thuộc.”
“Khi ấy, tôi đã động lòng rồi.”
“Sau đó, mỗi ngày tôi đều nhắc nhở bản thân không thể yêu cậu, nhưng hình như đều không có tác dụng.”
9
7 - END
Chương 11
Chương 2
Chương 14.
Chương 13
Chương 20
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook