Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Vậy cho anh ấy xem làm gì?” Trúc Dạng cười: “Để anh ấy biết cậu bỏ ra bao nhiêu.”
Tôi im lặng. Cậu ta ghé lại: “Cậu thật sự thích anh ta đến mức này?”
“Ừ.” “Vậy sau này cậu nằm dưới à?” Tôi nhìn cậu ta. “Ai nói?” Trúc Dạng bật cười rất lâu.
Lúc tôi tới thao trường, Văn Từ đã ở trong khoang điều khiển. Tôi bước lên bàn tay cơ giáp anh đặt xuống đất, leo vào trong. Gương mặt vốn luôn lạnh của anh đang đỏ lên vì kích động, mắt sáng hơn bình thường. Tôi đứng nhìn một lúc. Anh quay sang: “Nhìn gì?”
“Nhìn anh vui.” “Tôi không vui.” “Ừ.” Tôi ngồi xuống bên cạnh. “Anh chỉ đỏ mặt.” Văn Từ không để ý tôi nữa.
Cơ giáp hai người lớn hơn mẫu tiêu chuẩn một chút, hệ thống điều khiển chia thành hai phần. Văn Từ phụ trách phân tích, định hướng và mở trường áp chế tin tức tố; tôi phụ trách chuyển động, thao tác vũ khí và những lệnh cần độ chính x/ác cao. Ban đầu phối hợp rất tệ. Anh nói trái, tôi đi phải. Tôi muốn tiến, anh lại giảm tốc.
Một lần cơ giáp mất thăng bằng, ngã thẳng xuống thao trường, bên ngoài cười thành một đám. Tôi ngồi trong khoang, quay sang nhìn anh. Văn Từ lạnh mặt: “Cười gì?”
“Tôi không cười.” “Khóe miệng cậu cong.” “Vì được ngã cùng anh.” Anh nhìn tôi như nhìn người không bình thường.
Có lẽ đúng. Sau hai tháng, chúng tôi bắt đầu hiểu nhau mà không cần nói hết câu. Anh chỉ cần chạm vào cần điều khiển, tôi biết muốn đổi góc. Tôi vừa nghiêng người, anh đã mở trường tin tức tố đúng lúc. Hệ thống đồng bộ th/ần ki/nh vốn chỉ đạt 42% tăng lên 68%, sau đó 79%. Trúc Dạng nhìn dữ liệu, im lặng rất lâu.
“Không bình thường.” Tôi hỏi: “Tốt hay x/ấu?” “Chưa biết.” Văn Từ nhìn màn hình: “Cụ thể.” Trúc Dạng chỉ hai đường sóng gần như chồng lên nhau.
“Nhịp phản xạ th/ần ki/nh của hai người đang tự điều chỉnh cho phù hợp. Về lý thuyết, cơ giáp hai người chỉ cần phối hợp, không cần cơ thể thay đổi. Nhưng hai người đang thay đổi thật.” Tôi nhìn Văn Từ.
Anh cũng nhìn tôi. Trúc Dạng tiếp tục: “Đặc biệt là tuyến thể thoái hóa của Lâm Vực. Mỗi lần vào khoang điều khiển cùng anh, nó đều xuất hiện d/ao động rất nhẹ.” Văn Từ nhíu mày.
“Tuyến thể beta có thể phản ứng?” “Bình thường không.” Trúc Dạng nhìn chúng tôi. “Nhưng hai người bình thường à?”
Tôi thấy câu này không thể phản bác. Một tháng sau, Văn Từ dẫn tôi và Tề Dư ra tiền tuyến lần đầu. Chúng tôi chưa mang cơ giáp hai người. Tề Dư lên chiến trường, tôi ở phòng giám sát ghi số liệu. Cậu ta trở về đầy m/áu, hỏi ngay: “Mười bảy?” Tôi lắc đầu.
“Mười tám.” Tề Dư cười đến sắp bay.
Văn Từ vẫn bình tĩnh chỉ ra ba lỗi thao tác, bảo cậu ta ngày mai sửa. Sau khi Tề Dư đi, anh ném cho tôi một ống th/uốc.
“Lại tới kỳ nh.ạy cả.m?” “Ừ.” Anh tự cởi áo khoác, kéo cổ áo xuống.
Động tác quá tự nhiên. Tôi lại không tự nhiên. Mấy tháng trước tôi thích mặt. Sau đó thích người. Bây giờ chỉ cần anh ngồi trước mặt, để lộ cần cổ, tôi đã phải mất một lúc mới nhớ mình cần làm gì.
“Qua đây.” Tôi đi tới, sát trùng tuyến thể. “Anh thích tôi tiêm cho anh à?” Văn Từ cười rất nhẹ. “Vì cậu không làm tôi đ/au.” Tay tôi run.
Kim chệch nửa milimet. Anh nhìn sang. Tôi giả vờ bình tĩnh. Sau khi tiêm xong, tôi xoa vai giúp anh thả lỏng. Không biết nghĩ gì, tôi hỏi: “Tin tức tố của anh có mùi gì?” Cả hai cùng im. Vài giây sau, Văn Từ nói: “Dưa hấu.” Tôi tưởng nghe nhầm.
“Cái gì?” “Dưa hấu.” Anh bình thản. “Ngửi thì thanh. Nếm chắc ngọt.” Tôi nuốt nước bọt. Văn Từ nhìn thẳng phía trước.
“Tiếc là cậu không nếm được.” Lực tay tôi tăng lên.
Anh run một cái, bật ra tiếng hít rất khẽ.
“đ/au.” Tôi lập tức buông. “Xin lỗi.” Tối đó tôi không ngủ được.
Tôi cứ nghĩ câu kia nghĩa là gì. Anh đang trêu tôi? Hay cho phép? Hay chỉ nói sự thật? Tôi suy nghĩ tới gần sáng, cuối cùng kết luận: không biết. Ba ngày sau, tôi đang ở phòng anh chỉnh dữ liệu cơ giáp thì sắc mặt Văn Từ đột nhiên thay đổi. Anh đưa tay chỉ tủ.
“Th/uốc ức chế.” Tôi mở.
Trống không. Anh nhíu mày: “Từ tiền tuyến về quên bổ sung.” Tôi lập tức liên lạc hậu cần. Th/uốc cần mười phút. Mười phút bình thường không dài. Nhưng với alpha cấp S đang mất kiểm soát, quá dài. Tin tức tố tràn ra nhanh tới mức hệ thống lọc khí bật cảnh báo. Văn Từ chống tay vào bàn, cơ thể run rất mạnh.
“Cậu ra ngoài.” “Tôi ở lại.” “Lâm Vực.” “Anh đứng còn không vững.” “Tôi bảo cậu ra ngoài.” Tôi đi tới đỡ anh. Anh đẩy. Không được. Tôi trực tiếp bế ngang. Văn Từ sững ra một giây rồi lập tức vùng vẫy.
“Thả tôi xuống.” “Không.” “Lâm Vực.” “Cắn tôi.” Anh im bặt. Tôi đặt anh ngồi lên mép giường, giữ vai.
“Beta cũng có tuyến thể, chỉ là thoái hóa. Anh cần giải phóng bớt tin tức tố thì cứ cắn.”
“Tôi không cắn.” “Vậy tôi nghĩ cách khác.” “Tôi nói không.” Tôi nhìn anh.
Trong kỳ nh.ạy cả.m, đôi mắt vốn lạnh trở nên đỏ, hơi thở nóng, cả người căng như sắp đ/ứt. Tôi không thích nhìn anh tự chịu. Tôi càng không thích cảm giác mình đứng cạnh mà không làm gì được. Tôi rút thắt lưng khỏi quần anh. Văn Từ nhìn động tác của tôi, gương mặt lập tức đỏ lên.
“Cậu làm gì?” “Anh không cắn thì tôi dùng cách khác.” “Lâm Vực!” “Anh chọn.” Anh nghiến răng nhìn tôi.
Cuối cùng kéo tôi xuống, cắn mạnh vào tuyến thể sau gáy. Tôi đ/au đến nhíu mày. Nhưng không buông. Nhân lúc anh đang cắn, tôi vòng thắt lưng qua cổ tay, trói hai tay lại trước người. Văn Từ phát hiện, càng gi/ận, cắn mạnh hơn.
“Anh cứ cắn.” Tôi vỗ lưng anh. “Đỡ không?” Anh không trả lời. Một lúc sau mới buông.
“Chảy m/áu rồi.”
“Không sao.” Tôi nắm tay phải của anh, xoa những ngón đang run vì đ/au th/ần ki/nh.
“Đỡ chưa?” “Đỡ một chút.” Chúng tôi ngồi như vậy, chờ th/uốc tới.
Khoảng vài phút sau, tôi đột nhiên ngửi thấy một mùi rất nhạt. Mát. Ngọt. Giống quả dưa hấu vừa c/ắt. Tôi sững lại. Văn Từ đã hơi mất tỉnh táo, mắt đỏ, hơi thở nóng ngay sát cổ tôi. Tôi cúi xuống, ghé gần tuyến thể của anh. Mùi càng rõ. Tôi thật sự ngửi được. Tôi còn chưa kịp hỏi thì Văn Từ ngẩng đầu hôn thẳng tới.
Nụ hôn không có kỹ thuật. Chỉ nóng và gấp. Tôi giữ gáy anh, hôn lại. Dưa hấu đúng là ngọt. Mười phút sau, th/uốc được đưa tới. Tôi bảo người ngoài đặt xuống đất rồi đi ngay. Văn Từ vẫn quấn lấy tôi. Tôi vừa để anh hôn lo/ạn lên mặt, vừa mở th/uốc, sát trùng tuyến thể rồi tiêm. Th/uốc phát huy tác dụng rất chậm. Tôi sợ anh xảy ra vấn đề nên ở lại.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh trước. Văn Từ nằm trong lòng tôi, ngủ rất sâu. Tôi cúi xuống ngửi tuyến thể. Không có mùi. Ngửi tóc. Không có. Ngửi cổ. Vẫn không. Tôi đang cúi gần thì anh mở mắt. Hai người nhìn nhau. Tôi nói: “Chào buổi sáng.” Văn Từ: “…” Tôi xuống giường làm bữa sáng. Khi anh bước ra, tôi đã bày xong. Anh ngồi xuống, trông vẫn hơi không tự nhiên.
Tôi kéo ghế ngồi cạnh. Cơ thể anh lập tức cứng. Tôi gắp thức ăn vào bát.
“Hôm nay tôi xin nghỉ.” “Đi đâu?” “Kiểm tra.” “Cậu bị thương?” “Không.” Tôi nghiêng người, kéo miếng dán sau gáy cho anh xem vết cắn.
“Hôm qua sau khi anh cắn, tôi ngửi được tin tức tố.” Đũa trong tay Văn Từ rơi xuống bàn.
“Tôi cắn cậu?” Tôi nhìn anh. “Anh không nhớ?” “Nhớ rất mơ hồ.” “Tôi còn tưởng…” Anh ngừng lại. “Tưởng gì?” Văn Từ nhìn chỗ khác. “Tưởng mình mơ.”
“Trong mơ cắn ai?” “Không biết.” Tôi kéo miếng dán xuống hẳn. Cổ tôi đầy dấu răng, khóe môi cũng rá/ch. Văn Từ hít vào một hơi. Tôi dán lại.
“Không sao. Tôi tự đưa cổ cho anh.” Anh im lặng.
Tôi ăn thêm hai miếng rồi nói: “Anh cắn khá vui.” Văn Từ: “…” Tôi ăn xong đứng dậy.
“Anh không cần rửa bát. Tôi về rửa.” Anh chưa kịp đáp, tôi cúi xuống hôn lên khóe môi anh.
Chương 8
Chương 8
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook