BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

BETA Ở TRÊN, ALPHA Ở DƯỚI

2

11/07/2026 00:50

“Ừ.” “Beta bây giờ đều thế này à?” “Không.” Tôi nhặt đồng hồ lên. “Tôi là ngoại lệ.”

Tề Dư ngồi dưới đất thêm một lúc mới nhớ ra điều gì: “Tôi nghe nói Liên minh Beta toàn quái vật. Cậu không phải người trong đó chứ?”

“Phải.” “Thứ hạng bao nhiêu?”

“Tạm thời ngoài top 20.” Tề Dư hít vào một hơi, nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ.

Thực ra cậu ta không biết, tôi từng được bồi dưỡng theo hướng người phụ trách nhiệm kỳ tiếp theo. Nếu không phải năm vào trường quân sự có một hạng mục đá/nh giá không đạt, vị trí hiện giờ của tôi trong Liên minh đã khác. Hạng mục ấy là tâm lý. Cực đoan, cố chấp, xu hướng b/ạo l/ực cao, phản ứng cảm xúc không cân bằng. Báo cáo dài sáu trang, kết luận chỉ có một câu: có thể dùng, không thể giao quyền tuyệt đối.

Tôi không phản đối. Tôi hiểu mình. Tôi chỉ không thích người khác hiểu tôi quá rõ. Tề Dư đứng dậy, phủi quần: “Tôi vẫn thấy đáng tiếc. Nếu cậu là alpha, có tin tức tố, chắc chẳng ai đá/nh lại.” Tôi cười một chút. Tôi cũng từng nghĩ vậy. Từ lúc phân hóa thành beta, tôi đã không cam lòng.

Tôi mạnh hơn alpha, nhanh hơn alpha, chịu đ/au tốt hơn phần lớn alpha, thậm chí không bị tin tức tố của họ ảnh hưởng, nhưng trên chiến trường thật, kẻ địch không đứng yên để đấu một chọi một. Alpha có thể dùng tin tức tố áp chế cả một vùng, phá nhịp đội hình, khiến đối thủ mất khả năng phản ứng trong vài giây ngắn ngủi. Beta không có thứ đó. Tôi có thể đá/nh thắng một người, nhưng không thể tự mình áp chế cả một đội hình. Tôi đ/ấm mạnh vào bao cát. Một lúc sau, khi bình tĩnh lại, nhân viên phòng huấn luyện đưa cho tôi một tờ giấy.

“Xin lỗi, bao cát bị hỏng rồi. Anh cần bồi thường.” Tôi nhìn vật liệu bên trong đang rơi xuống đất, im lặng hai giây.

Quả nhiên lại không kiểm soát được lực. Tôi vừa định nhận hóa đơn thì một bàn tay đã cầm nó trước.

“Sau này thiết bị cậu ấy làm hỏng cứ ghi vào tài khoản của tôi.” Tôi quay đầu.

Văn Từ gấp hóa đơn bỏ vào túi áo.

“Thượng tá.” Anh khẽ gật đầu. “Hai ngày nữa vào chiến trường mô phỏng. Đội sinh viên năm nhất do tôi dẫn. Tới lúc đó nhớ theo sát.”

“Rõ.” Anh đi ngang qua, đầu ngón tay lướt nhẹ trên cánh tay tôi.

Không rõ vô tình hay cố ý.

“Dáng người không tệ.” Tôi đứng yên nhìn bóng lưng anh.

Một lúc sau, tôi mới tiếp tục huấn luyện. Văn Từ là alpha cấp S. Hai năm trước anh còn ở tiền tuyến, là người trẻ nhất từng giữ vị trí đội trưởng chiến đấu đặc nhiệm. Sau đó không biết vì lý do gì, anh đột ngột rời Bộ Chiến đấu, chuyển sang Chỉ huy. Nếu là tôi, có ch*t cũng sẽ không tự nguyện rời chiến trường. Tôi bắt đầu tò mò.

Mà tôi một khi tò mò thì thường rất khó dừng lại. Ba ngày trong chiến trường mô phỏng, đội năm nhất chúng tôi đứng cuối. Không ai bất ngờ. Những người đối đầu đều là học viên khóa trên đã thực hành nhiều lần, còn chúng tôi chỉ mới học cách không cản đường nhau. Sau khi kết thúc, Văn Từ đứng trước bản đồ chiến thuật, chỉ từng điểm sai.

“Không có phối hợp, thiếu kinh nghiệm chiến đấu đội hình, người của khoa Chiến đấu chỉ biết lao lên, người của khoa Hậu cần chậm phản ứng, khoa Dược lý không theo kịp nhịp di chuyển.” Anh dừng lại, nhìn tôi.

“Nhưng chỉ huy không tệ.” “Lâm Vực, trước đây từng chỉ huy?” “Có.”

Ở Liên minh Beta, tôi học đủ thứ. Thượng tá Lận là người phụ trách của chúng tôi, đồng thời giữ chức vụ quan trọng trong hệ thống chỉ huy Quân bộ, rất nhiều thứ đều do ông trực tiếp dạy. Văn Từ gật đầu: “Sau này theo tôi đi thực chiến.” Tôi nhìn anh.

“Được.” Trên đường về, Tề Dư ngồi cạnh cửa sổ than trời.

“Chênh lệch lớn quá.” Tôi vỗ đầu cậu ta: “Bọn họ cũng luyện mới thành. Cậu khóc cái gì?”

“Tôi không khóc.”

“Vậy mặt như đưa đám làm gì?” Tề Dư dựa đầu vào ghế. “Không biết bao giờ beta mới có tuyến thể nhân tạo. Nếu có, người như cậu chắc vô địch.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Không trả lời. Tối đó, tôi nhắn cho Thượng tá Lận.

Lâm Vực: 【Ngài biết vì sao Văn Từ rời tiền tuyến không?】

Ông im lặng gần năm phút mới trả lời.

Thượng tá Lận: 【Hỏi làm gì?】

Lâm Vực: 【Tò mò.】

Thượng tá Lận: 【Tay phải của cậu ấy có di chứng sau lần thăng cấp từ A lên S. Hệ th/ần ki/nh bị tổn thương, không thể hoàn thành thao tác cơ giáp tinh vi. Vốn nên rời chiến trường hoàn toàn, tôi thấy cậu ấy có khả năng chỉ huy nên đề nghị chuyển bộ phận.】

Tôi đọc lại mấy lần. Tin tức tố của anh không có vấn đề. Cơ thể tôi cũng không có vấn đề. Anh thiếu một bàn tay đủ chính x/ác. Tôi thiếu một tuyến thể có thể áp chế đối phương. Tôi nhìn câu trả lời trên quang n/ão, đột nhiên cảm thấy đây không hẳn là hai vấn đề. Có thể chỉ là một bài toán. Mà đã là bài toán thì luôn có cách giải.

Tôi lập tức tìm tên Trúc Dạng.

Lâm Vực: 【Có hứng thú làm cơ giáp hai người không?】

Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.

Trúc Dạng: 【5 tỷ.】

Tôi nhìn con số.

Lâm Vực: 【Cậu không hỏi trước xem làm được không à?】

Trúc Dạng: 【Tôi là thiên tài. Muốn thì cơ giáp tám người cũng làm. Có điều dùng được hay không không liên quan đến tôi.】

Lâm Vực: 【Cho n/ợ?】

Trúc Dạng: 【4 tỷ, giá tình thân. Mỗi năm cậu trả 50 triệu thì tám mươi năm. Tôi sống lâu chút là thu đủ.】

Tôi: “…”

Trúc Dạng: 【Làm cho ai?】

Tôi kể sơ tình trạng của Văn Từ. Năm phút sau, cậu ta nhắn.

Trúc Dạng: 【Cậu thích anh ta?】

Tôi ngả lưng ra ghế. Tôi có thích không? Có. Thích đến đâu thì chưa biết. Nhưng nghĩ tới chuyện có thể giúp anh trở lại chiến trường, tôi thấy món n/ợ bốn tỷ không quá đ/áng s/ợ. Tôi trả lời.

Lâm Vực: 【Ừ.】

Trúc Dạng: 【Lạ thật. Người như cậu cũng biết thích người khác.】

Lâm Vực: 【Đừng nói như thể tôi là máy.】

Trúc Dạng: 【Cậu còn tệ hơn máy. Máy ít nhất không đá/nh hỏng bao cát vì tức.】

Danh sách chương

2 chương
2
11/07/2026 00:50
0
1
11/07/2026 00:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu