EM ĐI RỒI, THẾ GIỚI CỦA TÔI CŨNG HỎNG

Tôi cảm thấy hành động của Tạ Sơ Ngọc quá thân mật, ở nơi công cộng trông không thích hợp.

Vì vậy cân nhắc một chút rồi túm tóc kéo cậu ấy khỏi người mình.

“Chú Lý đâu?”

Tạ Sơ Ngọc tủi thân bị ép lùi ra.

Giống như phải chịu một nỗi đ/au rất lớn.

Lúc ngẩng mắt nhìn tôi, dưới đáy mắt có hai điểm sáng như nước mắt lóe lên, quanh mắt cũng đỏ một vòng.

Cậu ấy nhìn tôi như thế một lúc mới chậm rãi nói:

“Ra hành lang gọi điện cho người nhà rồi.”

Tôi đưa Tạ Sơ Ngọc đi làm thủ tục xuất viện trước.

Sau đó nhắn chú Lý, bảo gọi điện xong thì trực tiếp xuống bãi xe lấy xe.

Lên xe, tôi cài dây an toàn, sau đó đưa tay sờ mu bàn tay Tạ Sơ Ngọc.

Miệng nói không lạnh, nhưng tay lạnh chẳng khác gì cục băng.

Vì vậy tôi bảo chú Lý kéo kính xe lên rồi bật sưởi.

Tạ Sơ Ngọc có vẻ muốn nói lại thôi, lén nhìn tôi mấy lần.

Rất lâu sau mới như cuối cùng lấy đủ dũng khí, dùng đầu ngón tay nhẹ chạm vào tay tôi rồi ngồi sát thêm một chút.

“Thẩm Hàn Kiều.”

“Ừ?”

“Tôi cảm thấy gần đây cậu hình như rất thường xuyên quan tâm tôi.”

Có sao?

Tôi hơi khó hiểu cau mày, quay đầu nhìn Tạ Sơ Ngọc.

Ánh mắt vừa chạm nhau, cậu ấy đã mất tự nhiên dời đi trước.

Nhưng chỉ hai giây sau lại nhìn trở lại.

“Bây giờ cậu cảm thấy…”

Cậu ấy hỏi:

“Có thích tôi một chút nào chưa?”

Chú Lý đang lái xe.

Nghe câu này, lưng ông ấy lập tức cứng lên.

Sau đó ho khẽ hai tiếng rồi kéo vách ngăn.

Tạ Sơ Ngọc hoàn toàn không chú ý tới động tĩnh bên ngoài.

Ngón tay cậu ấy co lại, vô thức bấm vào da mình.

Rất yên lặng chờ câu trả lời của tôi.

Giống như chờ một phán quyết.

Nhưng câu hỏi này thật sự quá vượt khỏi phạm vi kiến thức của tôi.

Tôi cảm thấy dường như chức năng “thích” hay “yêu” chưa từng được cài đặt trong người mình.

Tôi không biết tình yêu có cảm giác gì.

Thậm chí không chắc mình có yêu chính bản thân hay không.

Tôi nhìn vào mắt Tạ Sơ Ngọc.

Rất muốn tránh ánh mắt ấy, cũng muốn trốn câu hỏi kia.

Nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy.

“… Tôi không thích.”

Cuối cùng tôi nói:

“Tạ Sơ Ngọc, tôi chưa từng thích bất kỳ ai.”

Tôi bổ sung:

“Bao gồm cả cậu.”

Sắc mặt cậu ấy lập tức tối đi.

Giống như đột nhiên bị một cây kim cực sắc đ.â.m trúng.

“Nhưng…”

Dường như cậu ấy vẫn không chịu bỏ cuộc.

Cúi mắt, khó khăn nói:

“Nhưng cậu nói bởi vì tôi không còn nữa nên cậu mới…”

Cậu ấy dừng một chút rồi mới nói ra từ kia.

“Mới t/ự s*t.”

“Thẩm Hàn Kiều…”

Tạ Sơ Ngọc hỏi:

“Như vậy cũng không phải thích sao?”

“Rất có thể không phải.”

Tôi cho rằng mình phải lý trí, khách quan giải thích rõ ràng.

“Tạ Sơ Ngọc, cậu biết tôi là người rất coi trọng quy tắc.”

“Tôi muốn mọi thứ ổn định và có trật tự.”

“Kiếp trước cậu t/ự s*t, cậu không còn nữa, đối với tôi đó là một biến số rất lớn, phá vỡ cân bằng.”

“Cho nên tôi mới không thể chấp nhận.”

“Chúng ta vừa tốt nghiệp đã ký hợp đồng sống cùng nhau.”

Tôi nghe giọng mình bình thản:

“Tôi chỉ quen rồi.”

Tôi và Tạ Sơ Ngọc là bạn học cùng khoa thời đại học.

Cơ duyên quen biết ban đầu là cậu ấy chủ động tìm tôi, hỏi tôi có thể phụ đạo những môn chuyên ngành mà cả hai cùng học hay không.

Giá cậu ấy đưa ra là 800 tệ mỗi tiết.

Cao hơn giá thị trường.

Vì vậy tôi không từ chối.

Qu/an h/ệ hợp đồng giữa tôi và cậu ấy bắt đầu ngay từ thời đại học.

Nội dung từ phụ đạo học tập cho tới sau này đăng ký kết hôn và sống chung.

Quá nhiều năm rồi.

Tôi vẫn luôn sống cạnh cậu ấy.

Vì vậy tôi không thể chấp nhận việc Tạ Sơ Ngọc rời đi.

Đương nhiên chỉ vì đã quen.

Tôi không chịu nổi một hệ thống ổn định lâu dài bị phá vỡ.

Chỉ vậy thôi.

Không liên quan gì tới thích.

Tạ Sơ Ngọc mím môi.

Đôi mắt đen xinh đẹp vẫn cứ nhìn tôi.

Trong đó có sự c/ầu x/in rất rõ ràng…

Và sợ hãi.

Dường như chỉ cần nhìn tôi lâu thêm một chút, tôi sẽ hồi tâm chuyển ý, thu lại những lời tà/n nh/ẫn vừa rồi.

“Nhưng gần đây cậu đặc biệt tốt với tôi.”

Cậu ấy hạ mắt.

Giọng cũng thấp xuống, nghe có vẻ tủi thân khó diễn tả.

“Vừa rồi cậu còn sợ tôi lạnh.”

“Chuyện đó cũng không liên quan tới thích.”

Tôi vẫn thẳng thừng và lạnh lùng nói:

“Tôi chăm sóc cậu chỉ vì sợ cậu lại làm chuyện tổn thương bản thân.”

Lời này đương nhiên chẳng dễ nghe bằng bốn chữ “tôi thích cậu”.

Nhưng tôi cho rằng nói thật vẫn tốt hơn lừa dối.

Tạ Sơ Ngọc nghe xong liền cúi đầu, không nói gì.

Tôi nhìn thấy vùng da nhỏ dưới đầu ngón tay cậu ấy bị bấm tới rá/ch, thấm một chút m/áu.

Hàng mi Tạ Sơ Ngọc rất dài.

Khi rũ xuống đủ để che hoàn toàn cảm xúc trong đáy mắt, khiến tôi không nhìn thấy gì.

Nhưng tôi cũng không dám bắt cậu ấy ngẩng lên.

Sợ vừa ngẩng đầu sẽ phát hiện cậu ấy đang khóc.

Cứ thế hai người im lặng rất lâu.

Mãi sau, Tạ Sơ Ngọc mới nhìn tôi.

Quanh hốc mắt đỏ như vừa khóc một trận.

Tôi ngẩn người, bị biểu cảm này dọa.

Không hiểu sao tim vừa chua vừa đ/au.

Có một thoáng rất muốn nắm tay rồi ôm cậu ấy.

Nhưng rốt cuộc cậu ấy không thật sự khóc.

Vì vậy tôi cũng không đưa tay.

“… Xin lỗi.”

Cậu ấy lại xin lỗi tôi.

“Là tôi không nên hỏi như vậy, khiến cậu không thoải mái.”

“Tôi hiểu cậu không có ý ấy với tôi.”

“Sau này cũng… sẽ không nhắc nữa.”

“Tôi cũng sẽ không t/ự s*t.”

Cậu ấy nhìn tôi, giọng rất bình ổn nhưng lại cứng nhắc kỳ lạ.

“Những chuyện cậu không muốn nhìn thấy, tôi sẽ không làm.”

“Tôi…”

Tôi nhìn lại cậu ấy.

Danh sách chương

3 chương
14/09/2026 23:55
0
9
14/09/2026 23:55
0
8
14/09/2026 23:55
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu