47
Ta biết rằng hoàng hôn ngày ấy đã xóa sạch từng câu chuyện trên lưng ta, và vận mệnh không còn là câu chuyện duy nhất về ta nữa. Có hàng ngàn câu chuyện cá nhân trong cuộc đời ta.
Không một đạo sĩ nhỏ nào đi theo ta còn sót lại.
Hệ thống từng hỏi ta: [Không ai biết sự hy sinh của ngươi. Ngươi có thể sẽ ch*t trong bóng tối vô tận. Ngươi vẫn sẵn sàng làm như vậy sao? Dù ngươi có ch*t cũng không sao ư?]
[Không quan trọng.]
[...]
[Vậy ta sẽ trở thành một trong hàng ngàn tượng đài không lời.]
Ta bị b/ắn nhiều phát và cuối cùng ngã quỵ xuống đất.
Vùng đất đông lạnh, vùng đất nóng ấm. Nó mang tâm h/ồn ta bằng vòng tay vị tha của nó.
Xin cho ta ngủ mãi, ngủ trên con đường lý tưởng và hy vọng.
Chỉ chờ đợi tương lai tươi sáng sẽ xoa dịu nỗi ám ảnh của ta.
Hãy giữ những câu chuyện tỏa sáng đó trong gió và sương giá.
Nó là bất tử, nó là bất diệt, nó là tình yêu to lớn, nó là sự thật.
48
Sau này ta mới biết trong im lặng,
Những đạo sĩ theo ta đều là đệ tử cũ của tôi.
Lúc ta trên đường xuống núi, họ đã sử dụng sức mạnh tâm linh cuối cùng của mình để biến thành một ngôi chùa Đạo giáo khác.
Họ thà từ bỏ mọi thứ mà theo ta đến ch*t.
Nam nữ chủ cũng nằm trong số đó.
49.
Thế giới đã không thể khởi động lại lần nữa vì cái ch*t của ba chúng ta.
Thay vào đó, nó lê bước, đẩy bánh xe lịch sử một cách chậm rãi và chắc chắn về phía trước.
50
Rất nhiều rất nhiều năm sau, đến một niên đại mà ta không hề thân thuộc, quen biết gì hết.
Một cô gái đã đến vùng đất yên bình này.
Cô ấy đã nhìn thấy mặt trời mọc sau khi mặt trời lặn.
Cô ấy cũng nhìn thấy cơn gió êm đềm bên sông thổi, nhặt một cánh hoa trên đồng bằng và mang về phương xa.
(Hoàn chính văn)
Bình luận
Bình luận Facebook