Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Họ đặt tên tôi là Tư Dã, sau đó ném tôi cho bảo mẫu chăm sóc, rất hiếm khi hỏi han.
Hoặc nói chính x/ác hơn, họ chưa từng thật sự quan tâm đến tôi.
Nhưng khi ấy, tôi đã cảm thấy rất thỏa mãn.
Bởi vì tôi có bố mẹ.
Cho đến khi Tư Cẩn Ngọc chào đời.
Chỉ cần nhìn tên cũng đủ nhận ra sự khác biệt.
Em là viên ngọc quý được nâng niu, trân trọng, còn tôi chỉ là một đứa con hoang được mang về để làm viên gạch Iót đường, dẫn viên ngọc ấy xuất hiện.
Sự khác biệt ấy càng được thể hiện rõ ràng trong quá trình chúng tôi trưởng thành.
Tình yêu mà Tư Cẩn Ngọc không cần tốn chút sức lực nào cũng có thể có được, tôi phải hao hết tâm tư, bỏ ra nỗ lực gấp nghìn lần, vạn lần.
Kết quả chỉ đổi lại được một câu:
“Đừng mơ tưởng tranh giành với em trai mày.”
Tôi h/ận bố mẹ, h/ận người ngoài, càng h/ận Tư Cẩn Ngọc, kẻ được tất cả mọi người thiên vị.
H/ận ý đã bao phủ tôi suốt hai mươi năm.
Đến mức dù tôi có làm bất kỳ điều gì với em, tôi cũng cảm thấy đó là chuyện hợp tình hợp lý.
Th/uốc được m/ua từ nước ngoài, trong khách sạn có người quen có thể xóa camera giám sát, thị thực và vé máy bay cũng đã chuẩn bị xong.
Trong tay tôi còn có đoạn ghi hình.
Nhà họ Tư chắc chắn không dám báo cảnh sát.
Mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ còn chờ việc xảy ra.
Đúng lúc ấy, cửa phòng “rầm” một tiếng bật mở.
Cậu trai ăn mặc không chỉnh tề bị ném ra ngoài.
Tôi sững sờ mất hai giây, sau đó bị một bàn tay túm lấy cà vạt, lôi thẳng vào phòng.
Cánh cửa sau lưng bị đóng sầm lại.
Một sức mạnh khổng lồ đẩy tôi va vào tường, sau gáy đ/ập mạnh khiến trước mắt tôi lập tức tối sầm, sao vàng bay lo/ạn.
Ngay sau đó, tôi đối diện với một đôi mắt đen kịt.
Đôi mắt ấy đã bị bóng tối đậm đặc hoàn toàn nhấn chìm, chút ánh sáng trong trẻo ngày thường không còn sót lại.
“Anh, sao anh có thể tìm người khác đến?”
Mí mắt tôi gi/ật mạnh, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
“Cẩn Ngọc, anh chỉ muốn em ngủ một giấc thật ngon, không có ý gì khác.”
Tư Cẩn Ngọc không nói gì.
Ánh mắt em chậm rãi lướt qua tôi từng chút một, giống như một lưỡi d/ao đang từ từ l/ột bỏ lớp da bên ngoài, phơi bày phần bẩn thỉu, đê tiện và đ/ộc á/c nhất tôi giấu sâu bên dưới.
Em đang nghĩ cách tố cáo tôi với bố mẹ sao?
Nói cho họ biết người anh trai vốn luôn ngoan ngoãn đã âm mưu h/ãm h/ại đứa em trai tốt đẹp của mình?
Hay em sẽ báo cảnh sát trước, để tất cả mọi người đều biết anh em nhà họ Tư đã trở mặt thành th/ù?
Không quan trọng.
Dù em lựa chọn cách nào, tôi cũng có thể chấp nhận.
Tôi im lặng chờ em bùng n/ổ.
Một lúc lâu sau, Tư Cẩn Ngọc lại nhếch môi, chậm rãi nở nụ cười khiến da đầu tôi tê dại.
“Người anh tìm không được tốt lắm.”
Em tiến sát lại, bàn tay từ từ trượt xuống.
Hơi thở tôi đột ngột ngừng lại.
Một tiếng “tách” vang lên.
Khóa thắt lưng bị mở.
Toàn bộ m/áu trong người tôi dường như đông cứng trong khoảnh khắc, sau đó lại đột ngột n/ổ tung.
“Em làm gì vậy?”
Tôi giãy giụa, ngược lại bị em túm lấy, loạng choạng ngã xuống thảm.
“Tư Cẩn Ngọc!”
Tôi nâng chân muốn đ/á em nhưng bị em tránh được.
Em dùng thắt lưng trói hai tay tôi, sau đó dùng đầu gối đ/è ch/ặt hai chân tôi.
Tư Cẩn Ngọc cúi xuống, hôn nhẹ lên khóe môi tôi.
“Anh muốn h/ủy ho/ại em thì phải tự mình ra trận mới được.”
Tác dụng của th/uốc và cơn gi/ận dữ khiến sức lực của em lớn đến đ/áng s/ợ.
Tôi không thể giãy thoát, thậm chí suýt không thở nổi.
Đầu ngón tay nóng rực của Tư Cẩn Ngọc đã luồn vào vạt áo tôi, khiến người ta hoảng lo/ạn.
Em rõ ràng đã phát đi/ên.
Tôi nghiến răng, nhìn thẳng vào mắt em, run giọng nói: “Anh là anh trai em.”
Tư Cẩn Ngọc bật cười, động tác không hề dừng lại.
“Không phải anh ruột.”
Dường như em đã quyết tâm phải làm tôi.
Cho dù tôi c/ầu x/in, nhận lỗi hay tức gi/ận ch/ửi m/ắng, em cũng không hề d/ao động.
Ngay khoảnh khắc Tư Cẩn Ngọc cúi xuống định hôn tôi, cửa phòng đột nhiên bị người ta đạp tung.
Một tiếng động lớn vang lên.
Dòng m/áu đặc quánh chảy dọc theo thái dương Tư Cẩn Ngọc.
Cơ thể em lảo đảo, sau đó ngã thẳng xuống người tôi.
Tôi bị đ/è đến mức ho khan hai tiếng, ngước mắt nhìn lên.
Triệu Hoài đang cầm chiếc bình hoa dính m/áu, nghiêng đầu cười.
“Ôi chao, khôn ngoan cả đời, cuối cùng cũng có ngày sơ sẩy nhỉ?”
Cả người tôi lạnh toát, cổ họng khô khốc.
“Sao cậu lại đến đây?”
“Cậu nhóc bên ngoài sợ xảy ra án mạng, gọi điện đến mức điện thoại tôi sắp n/ổ tung rồi.”
Triệu Hoài đ/á Tư Cẩn Ngọc sang một bên.
Lúc cúi xuống cởi trói cho tôi, cậu ta nhìn thấy dấu răng trên người tôi, lập tức nhướng mày.
“Tình cảm anh em tốt thật đấy.”
Mí mắt tôi gi/ật mạnh, hung hăng trừng cậu ta.
Triệu Hoài lúc này mới chịu ngoan ngoãn cởi trói.
Tôi xoa cổ tay, chống người đứng dậy.
Tư Cẩn Ngọc đang cuộn tròn trên thảm, vết m/áu loang rộng trên chiếc áo sơ mi trắng, giống như một đóa hoa đang th/ối r/ữa.
“Gọi cấp c/ứu.”
Tư Cẩn Ngọc đã bị th/uốc hànhz hạz thành như vậy, tôi không dám để em một mình ở đây.
Nếu em thật sự ch*t trong căn phòng này, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Triệu Hoài kinh ngạc hỏi: “Đợi nó tỉnh lại, cậu định giải thích thế nào?”
Tôi không trả lời, chỉ ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của Tư Cẩn Ngọc.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook