Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhanh chóng rút ra một lá phù, lấy m/áu trên đầu ngón tay bôi lên đó, rồi ném ra bãi đất trống cách đây không xa.
Trương Tùng ngập ngừng một chút rồi đổi hướng lao về phía lá phù.
Tới nơi, anh ta không chút nương tay, giơ d/ao lên, cứ thế ch/ém liên tục vào lá bùa.
Trong miệng phát ra giọng nữ the thé: "Ch*t đi! Ch*t đi!"
Tôi để ý thấy lúc này bóng anh ta đã biến thành hình một người phụ nữ.
Mãi tới khi lá phù bị đ/âm nát tan tành, "anh ta" mới chịu dừng tay.
Sau đó dùng lưỡi d/ao sắc bén x/é lá phù thành từng mảnh.
“Anh ta” nhặt những mảnh vụn lên rồi từ từ đứng dậy, bước tới chỗ gốc cây kia.
"Anh ta" ch/ôn tất cả mảnh vụn xuống dưới gốc cây.
Rồi đột nhiên quay sang bên cạnh nói một câu: "Dư Hàng, lầu trên còn một đứa nữa!"
Đồng tử tôi co rút lại.
Dư Hàng?
Hình như bạn trai tin đồn của Vu Giai Hủy tên là Dư Hàng.
Dạo này sư phụ tôi đang thần tượng đối thủ của Vu Giai Hủy, nên ông ấy đã đào bới hết các scandal của Vu Giai Hủy ra.
Còn Dư Hàng là bạn trai tin đồn của cô ta, nghe nói là một đại gia.
Nhưng vừa nhìn thấy ảnh anh ta, sư phụ tôi đã nhăn mặt bảo: "Đúng là hạng tr/ộm cắp l/ưu m/a/nh, xứng đôi vừa lứa."
Không kịp suy nghĩ thêm.
Lúc này "Trương Tùng" đã vào trong biệt thự.
Tôi lén lút đi theo sau.
Rõ ràng "anh ta" rất quen thuộc với căn biệt thự này, dù không bật đèn vẫn có thể tìm đường vô cùng chính x/á/c.
"Anh ta" không dừng lại, thẳng tiến lên lầu hai.
Dừng chân trước cửa phòng trong cùng.
Rồi gõ cửa: "Thanh Thanh, là anh đây, mở cửa đi em!"
Cánh cửa từ từ mở ra.
"Trương Tùng" bước vào.
Khi cửa mở, ánh trăng vừa vặn chiếu rọi lên mặt "anh ta".
Tôi núp trong góc tường, thấy rõ mồn một.
Tay “anh ta" nắm ch/ặt con d/ao nhọn hoắc, mặt lộ ra nụ cười đi/ên cuồ/ng và thỏa mãn.
Đúng lúc ấy, bỗng có một đôi tay đẩy mạnh tôi ra từ phía sau.
Ngẩng đầu lên, tôi đối diện với "Trương Tùng".
"Anh ta" nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bệch.
"Còn một đứa nữa này, đừng để nó trốn thoát!"
Tôi cũng nhe răng cười đáp lễ.
Một ngụm m/áu đầu lưỡi "phụt" phun thẳng vào mặt “anh ta”.
"Anh ta" ôm mặt gào thét.
Nhân cơ hội này, tôi rút ki/ếm gỗ đào đ/á/nh mạnh vào người “anh ta”.
"Cút ra!"
Trương Tùng gi/ật mình, ngã vật xuống đất.
Tôi bước tới, ấn mạnh vào huyệt nhân trung của anh ta.
Anh ta rên rỉ: "Ái da, Đa Bảo đại sư, nhẹ tay, nhẹ tay thôi!"
Đột nhiên anh ta im bặt, há hốc mồm nhìn chằm chằm về phía sau tôi.
Tôi theo ánh mắt anh ta quay đầu lại.
Một người phụ nữ đang đứng sau lưng tôi.
Tôi nhận ra đó chính là Vu Giai Hủy.
Ánh mắt cô ta trống rỗng, nhìn thẳng vào tôi không chớp mắt.
Trương Tùng đột nhiên hoảng hốt hét lên: "Cẩn thận!"
Ngay sau đó, tôi cảm thấy bụng đ/au dữ dội.
Một con d/ao đ/âm sâu vào thịt.
Trên mặt Vu Giai Hủy hiện lên nụ cười man rợ.
Lưỡi d/ao nhanh chóng được rút ra, lại tiếp tục đ/âm tới.
Không đúng!
Vu Giai Hủy này hoàn toàn không có bóng, cô ta chỉ là một sinh h/ồn.
Sinh h/ồn làm sao có thể làm tổn thương tôi được?
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook