Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Alpha Bảo Đừng Có Ráng Chịu
- Chương 04
Phương án xử lý cuối cùng của liên minh là: không cấm thi đấu, nhưng yêu cầu trang bị ký túc xá riêng và bác sĩ đội chuyên trách theo dõi.
Huấn luyện viên sắp xếp cho tôi một phòng đơn ở khu E của công ty, rộng gấp đôi trước đây, có phòng tắm riêng và phòng khách nhỏ.
Lúc chuyển đồ, Đào Nghiễn Thu giúp tôi khiêng màn hình.
"Khu E chẳng phải toàn cho ban huấn luyện ở thôi sao? Có mỗi mình cậu là tuyển thủ ở khu này hả?"
"Liên minh yêu cầu đấy, sợ pheromone của tôi ảnh hưởng đến người khác."
Đào Nghiễn Thu đặt màn hình lên bàn, nhìn quanh: "Phòng bên cạnh thì sao?"
"Để trống chứ, tầng này chỉ có mình tôi..."
Chưa nói hết câu, cửa phòng bên cạnh mở ra.
Cù Tử Minh xách vali của mình bước ra, gật đầu với tôi một cái.
"Bên cạnh."
"Anh chuyển đến đây làm gì?"
"Cặp đôi đường giữa - đi rừng trước trận cần thường xuyên trao đổi chiến thuật, ở xa quá bất tiện."
Lý do chính đáng đến mức không thể bắt bẻ.
Anh ấy mở toang cánh cửa thông giữa phòng tôi và phòng bên cạnh, cánh cửa mà trước đó tôi thậm chí còn không để ý.
Đào Nghiễn Thu đứng sau lưng tôi phát ra một tiếng "Ồ" đầy ẩn ý.
"Hai phòng có cửa thông nhau, gì vậy cha nội, cách bài trí này nhìn kiểu gì cũng giống phòng cưới..."
Tôi phóng một chiếc dép bay vèo, cậu ta chạy còn nhanh hơn cả dùng phép Tốc Biến.
Đêm hôm đó mười một giờ, ngày thứ ba ngừng th/uốc, lượng th/uốc ức chế còn sót lại trong cơ thể đang bị chuyển hóa hết sạch.
Ngủ đến nửa đêm, tôi bị một đợt nóng hầm hập th/iêu tỉnh giấc.
Không phải nóng do nhiệt độ phòng, mà là cỗ nóng bốc ra từ tận kẽ xươ/ng.
Pheromone mùi đào trắng không thể kh/ống ch/ế mà tỏa ra ngoài, miếng dán ức chế căn bản không đ/è nén nổi, tuyến thể sau gáy đ/au tấy đến mức tôi vò nát cả gối.
Cắn răng mò tìm ống th/uốc ức chế trên tủ đầu giường, tay run không cầm vững được, ống tiêm rơi xuống đất lăn ra xa.
Cửa thông bị đ/ập tung ra.
Mùi bạc hà lạnh ập thẳng vào mặt.
Cù Tử Minh ba bước đến bên giường, nhặt ống tiêm lên đưa cho tôi.
Tôi không cầm nổi, các ngón tay hoàn toàn không nghe theo sai khiến.
Anh ấy im lặng một giây, cầm lấy ống tiêm giúp tôi tiêm.
Dịch th/uốc vào đến mạch m/áu, cơn pheromone đang trào lên từ từ hạ xuống.
Cù Tử Minh ngồi ở mép giường không đi.
Rất lâu sau, hơi thở của tôi mới ổn định trở lại.
"... Sao anh biết?"
"Mùi đào trắng bay sang tận phòng anh rồi."
Anh ấy dừng một chút, giọng thấp hơn bình thường nửa độ.
"Lần sau không ổn, gọi anh, đừng có chịu đựng một mình."
Tôi mệt đến mức ý thức mơ hồ, lẩm bẩm một tiếng không biết coi là trả lời hay là mơ nữa.
Trong mơ mơ màng màng dường như đã nắm được thứ gì đó, trong lòng bàn tay có vật gì đáp lại đang nắm lại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi chẳng nhớ gì cả.
Chỉ phát hiện trên cổ tay có thêm một vết hằn đỏ nhạt, thon dài, đúng bằng bề rộng ngón tay của một người đàn ông trưởng thành.
Cù Tử Minh bưng bữa sáng từ cửa thông bước vào, ánh mắt lướt qua cổ tay tôi đang ngắm nghía, dừng một chút.
"Sao thế?"
"Không sao, ăn cơm thôi."
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook