Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Tham Lam
- Chương 11.
Từ năm ba đại học tôi đã ấp ủ ý định sang Thái Lan học thạc sĩ, năm tư sau bao cố gắng cuối cùng cũng trúng tuyển.
Sang Thái Lan học lên cao là ước mơ của tôi. Khoảnh khắc biết tin trúng tuyển, trực giác cho tôi thấy một trang mới của cuộc đời đang vẫy tay chào đón.
Hôm lên đường, Lệ Triệt bận đi coi thi, vợ chồng chú Lệ lại tình cờ đi du lịch vắng nhà, người cuối cùng đến tiễn tôi lại là Hoắc Ngạn.
Ban đầu, khi biết tôi chuẩn bị đi du học, mặt mũi Hoắc Ngạn đen kịt suốt mấy ngày liền. Cũng không hẳn là anh ấy không muốn tôi đi học nâng cao, chỉ là đi xa quá, thời gian lại quá dài.
Nhưng tôi vẫn kiên quyết ra đi.
"Xuống sân bay nhớ báo bình an cho tôi." Hoắc Ngạn ra hiệu, trợ lý liền đưa lại chiếc vali hành lý vào tay tôi.
"Đăng ký số điện thoại với chỗ ở mới rồi thì cũng phải khai báo đấy." Hoắc Ngạn dặn dò: "Sang Thái Lan nhớ chú ý phòng dịch cẩn thận."
Chương 8:
"Theo đuổi lâu như vậy rồi, anh không thấy mệt sao?" Kể từ khi đi học lại, tôi bận rộn với chuyện bài vở, giữa tôi và Hoắc Ngạn lại là khoảng cách yêu xa nên thời gian gặp gỡ chẳng có bao nhiêu.
Đợi đến khi tôi sang Thái, khoảng cách sẽ còn xa hơn nữa, nhưng dường như Hoắc Ngạn chưa từng có ý định buông tay.
"Nếu tôi than mệt, em có xót xa cho tôi không?" Hoắc Ngạn nhướng mày.
Tâm trạng tôi đang khá tốt, ngoan ngoãn gật đầu: "Để tôi cân nhắc xem thế nào đã."
Hàng lông mày của Hoắc Ngạn giãn ra, anh ấy khẽ bật cười.
Chung sống với nhau đến tận bây giờ, sự sợ hãi của tôi dành cho Hoắc Ngạn ngày càng nhạt nhòa.
Trước kia, chỉ cần anh ấy đen mặt thôi cũng đủ để khiến tôi thấp thỏm lo âu cả ngày, nhưng bây giờ nếu thấy chướng tai gai mắt, tôi sẵn sàng bật lại ngay.
Sang đến Thái Lan, tôi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
Môi trường học tập mới mẻ cùng phong thổ hữu tình đặc sắc đã thổi một luồng sinh khí mạnh mẽ vào cuộc đời tôi.
Tuy nhiên, dù sao cũng là bước chân đến một vùng đất hoàn toàn xa lạ, tôi thường cảm thấy khá cô đơn.
"Anh tiện đường qua Thái Lan công tác." Tôi chạy ra cổng trường, Hoắc Ngạn đã đứng đợi tôi ở đó.
Trên tay anh ấy đang cầm chiếc bánh kem của một tiệm đồ ngọt Thái Lan mà tôi từng nhắc đến.
Hoắc Ngạn sở hữu ngoại hình xuất chúng, thu hút mọi ánh nhìn của các sinh viên đi ngang qua.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy, bức tường kín mít trong lòng tôi như bị đục khoét một lỗ hổng, phơi bày ra sự rung động đã ch/ôn giấu từ lâu.
"Tôi rất nhớ em." Hoắc Ngạn đ/á/nh một cú bóng thẳng.
Tôi nói: "Mới gặp nhau một tháng trước mà."
Hoắc Ngạn hơi khom lưng để mắt chạm mắt với tôi: "Như thế mà vẫn chưa tính là lâu sao?"
Tôi cười cười, Hoắc Ngạn dường như đã nhìn thấu được cảm xúc của tôi: "Lại đây ôm tôi một cái nào."
Tôi: "Nếu anh c/ầu x/in tôi, tôi có thể suy nghĩ lại."
Hoắc Ngạn cong môi: "Được, c/ầu x/in em."
Theo lời anh ấy nói, tôi nhào vào vòng tay anh, một sự ấm áp đã lâu không cảm nhận được.
Nghĩ lại thì kể từ lúc trốn chạy khỏi vòng tay Hoắc Ngạn đến nay, thoắt cái đã gần ba năm trôi qua.
Xét thấy thái độ nhận lỗi của anh ấy cũng khá thành khẩn, vậy thì tạm thời tha thứ cho anh ấy một chút thôi vậy.
Chương 11.
Chương 25.
Chương 80: Nghĩ thông rồi
Chương 16
Chương 7
Chương 15
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook