Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đành chịu thua.
Nhưng vẫn không nhịn được mà âm thầm theo dõi từng dòng trạng thái của cô ấy…
Hôm nay đang làm việc thì ting một tiếng, thông báo cô ấy vừa đăng bài mới.
Lại nữa rồi.
Cô ấy lại bắt đầu bịa chuyện giữa tôi và sếp lớn!
Tôi tức đến mức lập tức nhấn vào xem, vừa đọc đã thấy cô ấy viết:
[Không biết mọi người có để ý không, bộ vest của thư ký nam lúc nào cũng vừa vặn đến mức đáng kinh ngạc.
Ôm sát thân người, tôn rõ đường cong ng/ực, đường cong mông, thậm chí cả đường viền đùi.
Thực ra đây đều là trang phục thư ký đặc biệt do sếp lớn đặt may riêng — bộ đồ thư ký “đặc chế”.
Mỗi lần nhìn thư ký mặc bộ đồ do chính mình chọn, đi lại trước mặt, ánh mắt sếp lớn luôn vô thức dừng lại rất lâu……]
Phía dưới, phần bình luận sôi sùng sục.
[Nóng cả người luôn.]
[Body thư ký Kiều đúng là đỉnh, sếp lớn ăn uống mát tay thật.]
[Sếp lớn không mê trai cũng chẳng ham gái, chỉ chọn mỗi thư ký Kiều — hóa ra là có ý đồ từ lâu.]
[Thư ký Kiều gì nữa, đây phải gọi là thư ký Xảo (xinh) mới đúng~]
Tim tôi cũng nóng ran lên.
Hoàn toàn là vì bị đám người này chọc tức!
Sao họ dám nghĩ bậy đủ thứ như thế chứ?
Giữa tôi và Thẩm Tu hoàn toàn trong sạch.
Hơn nữa, tôi thẳng đuột ra đấy nhé!
“Kiều Viễn?”
Gương mặt điển trai của Thẩm Tu đột nhiên áp sát, khiến tôi gi/ật nảy mình, trong lòng hét thầm.
“S… sếp?”
Hắn hơi nhíu mày. Khí chất lạnh lùng quanh người lập tức tỏa ra, uy nghiêm đến mức khiến người khác không dám lại gần.
“Gọi cậu mấy lần rồi.”
Giọng nói lạnh nhạt, sắc mặt băng giá.
Tôi đã bảo rồi mà, sếp lớn sao có thể...
Ngay sau đó, hắn đưa cho tôi một túi hộp quà.
“Hôm nay mặc bộ này.”
Tôi: “……”
Mở túi ra, bên trong là một bộ vest xanh biếc hoàn toàn mới, nhãn hiệu của một hãng may đo cao cấp.
Trước giờ tôi vẫn nghĩ đây là phúc lợi nhân viên dành cho thư ký riêng của Thẩm Tu.
Nhưng từ khi đọc mấy bài fanfic của em gái sếp, tôi thật sự không thể nhìn thẳng vào mấy bộ đồ này nữa!
Tôi nhắm tịt mắt, đẩy túi quà trở lại.
“Sếp, vô công bất thụ lộc. Đồ đắt thế này, anh giữ lại mà dùng đi.”
Sắc mặt băng giá của Thẩm Tu thoáng hiện vẻ ngơ ngác.
Hắn im lặng một lúc rồi hỏi ngược lại:
“Cậu không thích màu này?”
Sao hắn lại nhìn tôi bằng vẻ mặt… tội nghiệp như vậy chứ?
Tôi chỉ từ chối bộ đồ thôi mà!
Tôi vội vàng giải thích:
“Không phải không thích, chỉ là… nó quá đắt ạ.”
“Đắt?”
Thẩm Tu sững người, sau đó lộ ra vẻ bối rối hiếm thấy.
“Bộ này có mười triệu thôi, đắt chỗ nào?”
Xoẹt
Tựa như một lưỡi ki/ếm mang tên “nghèo khó” đ/âm thẳng vào tim tôi.
Tôi cảm thấy mình bị tổn thương sâu sắc.
Bề ngoài tôi vẫn cố giữ phong thái của một thư ký chuyên nghiệp, nhưng thực chất trong lòng đã nghiến răng ken két.
“Nhưng lương tháng của tôi chỉ có hai chục triệu.”
Thẩm Tu bỗng như hiểu ra điều gì.
“À… hóa ra cậu thấy lương thấp.”
Không! Tôi không có ý đó!
Mau nói gì đi, đừng để tôi mất việc chỉ vì lỡ mồm chọc gi/ận sếp lớn!
Hắn trầm ngâm vài giây, rồi nhắn tin cho phòng nhân sự.
“Vậy tăng thêm cho cậu hai chục nữa, tổng bốn chục một tháng, được không?”
Tôi đứng đơ ra.
Rồi ngay sau đó, hạnh phúc như n/ổ tung trong đầu.
Trên đời… thật sự có chuyện tốt đến vậy sao?!
Thẩm Tu nhìn tôi, khóe mắt hơi cong lên, ánh nhìn lấp lánh ý cười.
“Giờ thì thay bộ đồ này được chưa?”
Tôi gật đầu lia lịa.
Sếp!
Tiểu nhân nguyện vì ngài hết lòng hết dạ làm việc, đến ch*t mới thôi!
8 - END
10 - END
NGOẠI TRUYỆN - END
NGOẠI TRUYỆN
Chương 16
Chương 14
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook